Trương Tú nghe xong đương nhiên không tin, trong lòng cảm thấy bà nhất định đang có việc. Nếu không trước kia bà đều đến vào buổi sáng, chưa từng đến đây không sớm không muộn như thế này, bất quá Trương Tú cũng hiểu được bà đây là không muốn chị quan tâm, nhưng Trương Tú thân làm con gái cũng không thể không hỏi mẹ nhiều thêm vài câu.
“Mẹ, con là con gái của người. Có chuyện gì mẹ cứ nói với con, đừng tự giữ nghẹn trong lòng. Cho dù con gái không giúp được gì, nghe xong cũng có thế đưa ra chủ ý giúp mẹ. Còn tốt hơn để người ở nhà buồn bực khó chịu trong lòng.”
Giản Như Như ở bên cạnh nghe được gật đầu, tuy rằng cảm thấy lúc này mình không thích hợp xen vào nhưng vẫn nhịn không được khuyên một câu: “Đúng vậy bác gái, có chuyện gì người cứ nói ra. Cứ giữ mãi ở trong lòng sẽ dễ sinh bệnh, không tốt cho thân thể.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
