Triệu Tú Cúc bỗng nhiên nói một câu như vậy, Giản Thiết Đống trong lúc nhất thời một mảnh rối loạn không hiểu, cái gì mà còn nhớ người kia? Người kia là người nào?
Ngẩn người một hồi lâu, Giản Thiết Đống mới bình tĩnh lại mà hỏi vợ mình: "Vợ em đang nói cái gì thế? ”
Triệu Tú Cúc nói xong liếc mắt nhìn chồng nhíu mày: "Trước giờ em vẫn nghĩ, chuyện em cả mấy năm nay đến tuổi cập kê nhưng vẫn không muốn lập gia đình là vì em ấy đang chờ nhà họ Tưởng, nhưng hiện tại nhà kia muốn kết hôn em cả lại không muốn gả liền cảm thấy có phải trong lòng em ấy vẫn còn nhớ đến thanh niên trí thức kia hay không? ”
"Bất quá em thấy thanh niên trí thức này đối với em cả căn bản không có thật lòng, bằng không lúc trước thi đậu đại học sao lại dứt khoát đi như vậy? Nếu thật sự yêu thích muốn kết hôn, lúc trước khi đi đã cùng nhà chúng ta nói một tiếng, để em cả chờ hắn trở về rồi mới kết hôn, coi như lúc đấy quên thì mấy năm nay tại sao cũng không một lần tới tìm em cả? Chỉ có em cả vẫn luôn ngốc nghếch chờ người ta."
Giản Thiết Đống thật đúng là không biết những chuyện này, nghe xong lời vợ mình nói anh liền trầm mặt suy nghĩ một hồi lâu, cảm thấy chuyện này nên cùng cha mẹ nói một tiếng cho nên liền ngồi dậy muốn xuống giường.
"Anh làm gì vậy?" Triệu Tú Cúc giữ chặt lấy anh hỏi.
"Anh muốn đem chuyện này nói với cha mẹ một tiếng, để trong lòng họ còn tính toán." Giản Thiết Đống nói xong liền bắt đầu mang giày.
"Anh nghĩ muốn nói liền đi nói sao, bây giờ đã là lúc nào rồi, cha mẹ đều đã ngủ, người lớn tuổi vốn ngủ được rất ít, anh nói xong không chừng đêm nay cha mẹ đều không ngủ được."
Giản Thiết Đống nghe vợ nói như vậy, ngẫm lại cũng đúng, chuyện này nói ra cha mẹ sao còn ngủ được: "Vậy ngày mai nói sau."
Chờ hai vợ chồng lại một lần nữa nằm xuống, trong căn phòng tối đen chìm vào yên tĩnh Triệu Tú Cúc mới mở miệng nói tiếp.
"Không phải em khinh thường em cả, nhưng mà thanh niên trí thức kia là người trong thành phố, trước kia nghe nói cha mẹ trong nhà đều có công tác, đều kiếm được bát cơm, cùng nhà chúng ta căn bản không phải là người chung một đường.
Anh cũng biết đấy, những người trong thành phố lớn đa phần đều chướng mắt người nông thôn như chúng ta, em cả làm sao có thể gả được qua cho nhà người ta. Hiện tại cũng đã qua mấy năm rồi, thanh niên trí thức kia cũng đã sớm hơn hai mươi tuổi, nói không chừng đã tìm được một đối tượng trong thành phố kết hôn rồi."
Giản Thiết Đống không tiếp lời, chỉ trầm mặc vỗ vỗ tay vợ sau đó hai vợ chồng ngủ thiếp đi.
…
Gần đây thời tiết âm u, bên ngoài chẳng có trăng, khắp nơi đều một màu tối đen tiếng sấm ầm ầm bùng nổ, mọi nhà cũng đã tắt hết đèn trong thôn ngoài âm thanh của tiếng chó sủa thì khắp nơi đều vắng vẻ như nhau.
Trong phòng mà Giản Phương Phương đã đóng cửa cả ngày bỗng truyền ra động tĩnh rất nhỏ, có một bóng người nhảy ra từ cửa sổ mang theo một bao quần áo sau đó đứng ở trong sân nhìn về hướng phòng của cha mẹ Giản, cuối cùng lặng lẽ đi nhanh khỏi sân mở cổng lớn rồi biến mất trong màn đêm.
Tất cả những điều này nhà họ Giản không có ai biết, ngoại trừ giản Mẫn người thường ra ngoài dạo lúc nửa đêm.
Xem ra thì người đã đi xa rồi, nửa tháng nay Giản Mẫn có lá gan lớn đến mấy cùng lắm cũng chỉ dám đi lại trong sân nhà họ Giản vào ban đêm, haizz... Cô gái này lá gan thật không nhỏ nửa đêm dám rời nhà một mình trốn đi.
Quả nhiên sức mạnh của tình yêu thật vỹ đại, có thể khiến con người thần trí mê muội không sợ hãi xông lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)