Giản Như Như từ trong phòng bếp ngó đầu nhìn bà, trên người mẹ Tưởng quả nhiên mặc bộ quần áo hoa văn màu đỏ sậm kia. Trông cả người bà đều tràn đầy tinh thần, sắc mặt hồng hào.
“Mẹ, con quả nhiên không nhìn lầm, bộ quần áo này như là được may riêng cho người vậy. Mẹ mặc trông thật đẹp, người khác mặc vào cũng không thể mặc ra khí chất như của người.”
Từ khi Giản Như Như lý giải được tính tình của mẹ Tưởng, cô liền ngộ ra, dự định sau này không có việc gì liền khen bà nhiều hơn. Nói vài lời dễ nghe lời dỗ bà vui vẻ.
mẹ Tưởng nghe vậy vuốt vuốt mái tóc được chải chuốt gọn gàng, ánh mắt như giận dỗi liếc nhìn Giản Như Như nói: “Con nói bậy, mẹ đã già rồi.” Nói xong còn cô đơn thở dài một tiếng: “Trên mặt cũng đã có cả nếp nhăn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)

Truyện hay