Hai người như bình thường gật đầu, cho đến khi nhìn thấy mẹ Tưởng và đám người đã đi xa Tưởng Phong mới quay đầu lại nhìn Giản Như Như: “Bây giờ đã đỡ chút nào chưa, có còn cảm giác say xe hay không?”
Giản Như Như lắc đầu, sau khi xuống xe cô đã đỡ hơn nhiều: “Đã không còn say xe nữa.”
Hai người tay trong tay đi đến bệnh viện, Giản Như Như không biết đường cho nên luôn đi theo Tưởng Phong, đi đến giao lộ rẽ vào Giản Như Như liền thấy ký hiệu chữ thập của bệnh viện.
Theo Giản Như Như thấy thì bệnh viện không quá to, nhưng nơi đây thật ra cũng không nhỏ, trước cổng người đến người đi cũng không ít, Tưởng Phong dẫn cô đi vào cửa lớn, sau khi tìm trạm y tá hỏi xong lại đến một căn phòng ở lầu hai.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
