Lưu Thúy Vân nhìn Tưởng Phong đối với Giản Như Như như thế, trong lòng dâng lên tiếc hận .
Có con rể tật tốt, biết lạnh biết nóng như vậy là Giản Phương Phương không có phúc khí, bằng không gả đến Tưởng gia có Tưởng Phong sẽ thương yêu, sau này hưởng phúc còn không hết. Lưu Thúy Vân nhịn không được thở dài, bị cha Giản ở một bên nghe được ngẩng đầu nói: “Sắp trưa rồi, Thiết Tử sao còn chưa trở về?”
Lưu Thúy Vân ngước lên nhìn trời, bất chấp tiếc hận đứng lên đi ra ngoài cửa: “Tôi đi ra đầu thôn xem một chút.”
Mới đi tới cửa, bên ngoài Giản Thiết Đống đã trở về.
“Mẹ, con về rồi. Hôm nay may mắn, trạm cung ứng tiêu thụ trong xã có cá sống, mùa đông thế này rất hiếm có, con liền mua hai con còn có hai cân thịt lợn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
