"Thôi chết rồi!" E là Phó Như Tư đã xúi giục bà nội Nhan đi tìm bố cô là Nhan Nguyên Tùng rồi.
Nhan Ngải liền ra khỏi không gian, liếc nhìn bên ngoài, trời đã tối đen, tim cô thắt lại.
Cô vội vàng từ trong phòng đi ra, thấy cô út Nhan đang ngồi rửa chân trong sân.
"Hừ, cả ngày chỉ biết ngủ, như heo vậy." Cô út Nhan ghét bỏ liếc một cái, giọng điệu mỉa mai.
Nhan Ngải cũng không thèm để ý đến cô ta, nhanh chóng đi vào bếp, thấy không có một bóng người, trong lòng cô chùng xuống.
"Không làm việc còn ngủ, muốn ăn cơm thì nằm mơ đi." Cô út Nhan tưởng Nhan Ngải vào bếp tìm đồ ăn, giọng điệu châm chọc lẩm bẩm.
Nhan Diệp đang rửa bát bên giếng, nhỏ giọng gọi Nhan Ngải: "Chị ơi, bà nội không cho để phần cơm cho chị đâu..."
"Ừ chị biết rồi, không sao, chị không đói." Nhan Ngải vẫn canh cánh trong lòng chuyện bà nội Nhan bắt cô gả đi, nhanh chóng bước ra đến cửa, nhìn ra ngoài xem Nhan Nguyên Tùng đã về hay chưa.
"Tiểu Diệp, bố vẫn chưa về à?" Nhan Ngải cất tiếng hỏi.
Nhan Diệp vừa làm việc vừa đáp: "Vẫn chưa ạ, hôm nay trên đại đội có việc, bố ăn cơm ở trên đó rồi."
Quả nhiên, giống hệt kiếp trước, Nhan Nguyên Tùng ăn cơm trên đại đội về đã uống chút rượu, vừa về đến nhà đã bị bà nội Nhan gọi tới, lải nhải kể lể một đống lỗi lầm của cô. Nhan Nguyên Tùng say khướt, thấy cô cãi lại nên mới ra tay đánh cô.
Kiếp này, nhất định không thể để Phó Như Tư và bà nội Nhan được như ý.
Nhan Ngải nói với Nhan Diệp một tiếng: "Chị ra đường đón bố đây."
"Vâng được ạ, trời tối rồi, chị đi cẩn thận nhé." Nhan Diệp nói rồi lại tiếp tục làm việc.
Từ lúc tỉnh lại, Nhan Ngải đã cảm thấy toàn thân nóng bức khó chịu, trong lòng lại có chuyện gấp, cũng không để tâm đến sự bất thường của cơ thể. Cô lắc lắc cái đầu đang choáng váng, bước thấp bước cao đi trên con đường làng tối đen như mực, đến một ngã ba thì do dự, trời tối đen không nhìn rõ, chỉ dựa vào ký ức kiếp trước, cô cũng không biết con đường nào là đường đến đại đội nữa.
Lần này thì khó xử rồi.
Nhan Ngải quyết tâm, đi vào con đường bên trái, thầm nghĩ, cùng lắm là đi nhầm rồi quay lại thôi.
Lúc này, ở sau lưng truyền đến tiếng bước chân, trong lòng Nhan Ngải căng thẳng, có chút sợ hãi, quay đầu lại nhìn.
"Ồ, là cô à." Người đến là Trình Diệc Ngôn, trên người anh nồng nặc mùi rượu, loạng choạng bước tới, sau khi nhìn thấy Nhan Ngải, anh ngạc nhiên, nói một câu không rõ lời.
"Ờ, chào anh, hôm nay tôi chưa kịp cảm ơn anh, thật sự xin lỗi." Nhan Ngải ngẩn ra, sau đó nói lời cảm ơn với giọng rất chân thành.
Trình Diệc Ngôn đột nhiên cảm thấy bực bội một cách khó hiểu, nhìn Nhan Ngải mà có chút không vui, mím đôi môi mỏng nói: "Này, con gái con đứa, tối muộn thế này rồi, cô ra ngoài làm gì thế?"
Vừa nói, anh vừa loạng choạng đi đến bên cạnh Nhan Ngải. Trình Diệc Ngôn chỉ lo nói cô mà không nhìn dưới chân, lập tức giẫm phải một cái ổ gà, cả người ngã sang một bên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)