Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong hoàn cảnh mất hết mặt mũi như hôm nay, còn có thể xoay chuyển tình thế, nếu là cô gái khác có lẽ chỉ còn cách khóc lóc om sòm rồi treo cổ.
Trong phòng bên cạnh, Lê Viện Viện tức đến nỗi sắp nghiến nát răng: “Lê Sơ! Sao mày có thể gả cho chú của Lạc Vũ! Sau này người ta không biết sẽ bàn tán sau lưng chúng ta thế nào đâu!”
Lê Sơ khẽ cười: “Vậy chị nghĩ tôi nên xử lý thế nào?”
“Hay là chị về nhà tìm cha lấy tiền sính lễ nhà họ Lạc đưa cho?”
Lê Viện Viện nghẹn lại, tiền sính lễ đó nói khó nghe một chút là tiền bán con gái của nhà họ Lê, cô ta còn muốn mang đi xuống nông thôn, sao lại nỡ trả lại.
Nhưng cô ta càng nghĩ càng không cam tâm: “Dù thế nào, mày cũng không thể cứ như vậy gả cho Lạc Hoài Chu!”
Rõ ràng là mình trọng sinh một đời, đối với người có năng lực và dung mạo xuất chúng như Lạc Hoài Chu, Lê Sơ sao xứng để gả?
Phải gả cũng là cô ta mới đúng!
Nếu sớm biết như vậy, cô ta đã không nên chọc tức Lâm Niệm, Lạc Vũ cũng sẽ không bỏ trốn hôn vào ngày thành thân!
Như vậy, ngược lại làm Lê Sơ nhặt được món hời lớn!
Lê Sơ thu hết phản ứng của Lê Viện Viện vào mắt, mím môi nhẹ:
“Chị nói lời này nghĩa là hối hận rồi? Trước đó là chị đòi tranh giành muốn xuống nông thôn, cuộc hôn nhân này mới bị ép gả cho tôi, tôi còn lấy làm lạ, chẳng lẽ xuống nông thôn có gì tốt đẹp sao?”
Lê Sơ ép Lạc Hoài Chu cưới mình, số phận đã định cô sau này sẽ không có ngày nào tốt lành.
Nghĩ như vậy, Lê Viện Viện cũng cảm thấy khuây khỏa hơn.
Cô ta giả bộ hiểu chuyện: “Chị là vì tích cực hưởng ứng lời kêu gọi của quốc gia, hơn nữa, với cánh tay gầy chân mảnh của em, đến lúc đó ăn cơm còn không tranh lại được người ta.”
Lê Sơ nhìn thấu không nói toạc ra, mắt cười cong cong, ôn nhu mỉm cười: “Nói như vậy, tôi còn phải cảm ơn chị.”
Nhìn nụ cười rạng rỡ trên mặt Lê Sơ, Lê Viện Viện cảm thấy như đấm vào bông, vô cùng ấm ức, ngay cả cơm cũng không muốn ăn, giận dỗi bỏ chạy.
Vừa chạy ra khỏi sân, cô ta đụng phải em trai Lê Bác dẫn theo một đám trẻ con.
“Chị! Mở tiệc ăn cơm rồi, chị định đi đâu vậy?”
Lê Viện Viện có chút thiếu kiên nhẫn liếc hắn: “Ăn ăn ăn! Ngoài ăn ra mày còn biết làm gì?”
Lê Bác nhận ra chị không vui, hỏi: “Có ai bắt nạt chị sao?”
Lê Viện Viện nhịn xuống sự không vui trong lòng, phát hiện trong đám trẻ phía sau có hai người có ngoại hình cực kỳ giống nhau.
Chính là cặp song sinh một trai một gái gửi gắm dưới tên Lạc Hoài Chu.
Anh trai tên Lạc Tư Thụy, em gái tên Lạc Tư Dư.
Cô ta ngồi xổm xuống, giả bộ thương hại sờ đầu Lạc Tư Dư: “Tiểu Dư à, các con còn chưa biết sao? Anh trai của các con đã bỏ trốn hôn rồi, em gái cô lại nhất quyết bắt cậu của các con cưới cô ta, aiii! Sau này cuộc sống của các con biết sống sao đây!”
Lạc Tư Dư tết hai bím tóc, đôi mắt trong veo ánh lên vẻ mờ mịt: “Cô ấy là người xấu sao?”
Không đợi Lê Viện Viện nói, Lê Bác đã xắn tay áo lên: “Tiểu Dư em đừng sợ, nếu chị ta dám bắt nạt em, anh sẽ bảo vệ em!”
Lạc Tư Dư tuy mới tám tuổi, nhưng do hoàn cảnh gia đình, cô bé suy nghĩ nhạy cảm, thành thục hiểu chuyện hơn những đứa trẻ cùng tuổi, từ lời nói của hai chị em nhà họ Lê, cô bé đã tinh ý nghe ra ẩn ý khác trong đó.
“Em không sợ! Ai dám bắt nạt em và anh trai, cậu nhỏ của em sẽ không tha cho họ!”
“Tiểu Dư ơi, cậu của con cưới cô ta làm vợ rồi, người ta nói có vợ quên mẹ, các con đâu phải con của cậu nhỏ, sao cậu ấy lại bảo vệ các con?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







