Lời này vừa nói ra, làm chấn động cả bốn phía.
“Lê Sơ cô bị điên rồi sao?”
Lạc Phán Nhi là người phản ứng đầu tiên, cả nhà họ Lạc, chỉ còn hai người đàn ông.
Một là con trai của anh trai cô năm xưa, tức là Lạc Vũ.
Hai là anh trai cô sắp bước sang tuổi ba mươi, hiện đang là đoàn trưởng tiền đồ vô lượng – Lạc Hoài Chu.
Nhưng Lạc Hoài Chu đến nay vẫn chưa chịu lấy vợ, lâu dần, hôn sự của anh trở thành nỗi lòng của người mẹ là Vương Quỳnh Hà.
Lê Sơ dựa vào cái gì mà cho rằng người phụ nữ mà cháu trai Lạc Vũ còn không nhìn trúng, anh Ba của cô ta lại nhìn trúng?
Vương Quỳnh Hà có lẽ đã già, nhất thời không phản ứng kịp ý của Lê Sơ.
“Đổi người? Ý con là?”
Dưới muôn vàn ánh mắt, Lê Sơ thuận theo hướng ánh mắt chỉ về phía người đang đứng ở cửa sân.
“Cháu không dạy, chú có lỗi, Lạc Vũ bỏ trốn hôn lễ, vậy để chú của cậu ta là Lạc Hoài Chu cưới tôi!”
Giọng nói trong trẻo của cô gái nhỏ mang theo chút trách cứ và sự kiên quyết cùng quả cảm không thể bỏ qua.
Lời nói của cô lại lần nữa làm mọi người kinh hãi.
“Thật là si tâm vọng tưởng! Đoàn trưởng Lạc là ai? Cũng là người mà cô ta có thể mơ tưởng sao?”
“Từ cháu dâu biến thành vợ, nếu Lạc Vũ trở về, còn phải gọi cô ấy một tiếng thím! Thủ đoạn thật cao!”
“Đoàn trưởng Lạc ngay cả con gái của Quân trưởng Tiêu cũng không vừa mắt, sao có thể nhìn trúng cô ta?”
Lê Viện Viện cũng cho rằng Lê Sơ chắc chắn phát điên, lại có thể làm chuyện trái với luân lý như gả cho chú của vị hôn phu cũ.
Lê Sơ đưa ánh mắt thăm dò về phía bóng dáng màu xanh quân đội ở cửa.
Người đàn ông dáng người cao ráo, ước chừng 1m85.
Vai rộng, eo thon, chân dài, tỷ lệ đầu và thân có thể nói là hoàn hảo, đặc biệt là khi mặc quân phục càng toát lên vẻ lạnh lùng, thoát tục.
Một khúc xương cứng như vậy, Lê Sơ cũng không chắc anh có đồng ý hay không.
Nhưng kết quả tệ nhất, cho dù Lạc Hoài Chu không chịu cưới cô, cô cũng có thể đàm phán với nhà họ Lạc, lấy tiền sính lễ làm bồi thường.
Dù sao tiền sính lẽ cũng đã vào túi Trần Hồng Anh và những người khác, nếu cô hủy hôn, họ nhất định sẽ tìm mọi cách trói cô về nhà họ Lạc.
Lạc Hoài Chu ở cửa đón nhận ánh mắt thăm dò của cô, hếch mắt lên, không chậm khộng lệch, vừa vặn đối diện với cô.
Khi bốn mắt chạm nhau, Lê Sơ cảm nhận được sự xâm lược và nguy hiểm trong ánh mắt người đàn ông, tim không khỏi đập nhanh một cách căng thẳng.
Vương Quỳnh Hà lúc này mới phát hiện con trai út đã về, bà nhìn hai người đang đối mắt nhau, vui mừng vỗ hai tay: “Ta thấy ý này không tệ!”
Dù sao cũng là gả vào nhà họ Lạc, đổi một chú rể cũng không sao, dù sao cũng là Lạc Vũ có lỗi trước.
Thế là, trước sự ngạc nhiên của mọi người, bà trực tiếp nắm lấy tay Lê Sơ đi về phía Lạc Hoài Chu.
“Hoài Chu à, mẹ thấy Tiểu Sơ là một cô gái rất tốt, hay là con cưới con bé đi!”
Khuôn mặt Lạc Hoài Chu đanh lại tràn đầy sự kháng cự, khóe miệng giật giật, cố gắng dập tắt ý nghĩ hoang đường của mẹ.
“Mẹ, có vô số cách để đền bù, cưới gả là chuyện đại sự cả đời của hai bên, sao có thể tùy tiện như vậy?”
Vương Quỳnh Hà mặc kệ sự phản kháng của anh, cưỡng ép nhét tay Lê Sơ vào lòng bàn tay Lạc Hoài Chu: “Nếu không phải con cứ không chịu lập gia đình, không làm gương tốt cho Lạc Vũ, nó đâu có gan lớn như vậy dám bỏ trốn hôn vào ngày vui hôm nay?”
Lạc Hoài Chu: “…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)