Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Do dự một lúc, cô lật chăn bước xuống giường, chân trần đi đến bên cạnh sofa rồi ngồi xổm xuống.
Mục Tình Huyên khẽ chọc chọc vào tấm lưng cứng rắn của Hoắc Trường Phong, giọng nũng nịu lên tiếng xin lỗi: “Xin lỗi mà, em không cố ý đâu.”
Ai bảo việc sống lại xảy ra quá đột ngột chứ.
Hoắc Trường Phong không đáp lời.
Mục Tình Huyên đợi hồi lâu vẫn không thấy anh phản ứng, bèn rầu rĩ cúi gằm đầu.
Cô đứng dậy, phát hiện anh đang nằm nghiêng, trên sofa vẫn còn chỗ trống.
Đôi mắt Mục Tình Huyên chớp chớp, rồi cả người mềm nhũn như con cá nhỏ chui tọt vào khoảng trống đó.
Sau lưng là lớp đệm sofa mềm mại, trước mặt là cơ thể nóng rực của Hoắc Trường Phong.
Mục Tình Huyên vòng tay qua vòng eo thon gọn rắn chắc của anh, đầu tựa lên vai anh, miệng kề sát tai, hơi thở dịu dàng: “Em chỉ hơi sợ thôi. Anh hôn mạnh quá... đau lắm. Xin lỗi mà, em biết sai rồi, tha lỗi cho em đi!”
Cũng không tính là nói dối.
Mục Tình Huyên mím môi, đôi môi vẫn còn hơi tê tê.
Ngay từ lúc cô chọc tay vào lưng, Hoắc Trường Phong đã thấy tê dại một mảng.
Bây giờ, cơ thể mềm mại của cô lại nép vào lòng anh như chú chim nhỏ khiến cả người anh cứng đờ, không biết phải phản ứng ra sao.
Nghe giọng cô vừa nũng nịu vừa hờn dỗi, yết hầu anh khẽ trượt lên xuống, các bắp cơ trên người vô thức siết chặt, bàn tay nắm thành quyền.
Nhưng cảm giác bị đá văng xuống giường khi nãy vẫn còn đó, Hoắc Trường Phong cắn môi, cố nén xung động trong người, định lên tiếng bảo cô về lại giường.
Bất ngờ, một mảnh mềm mại áp lên môi anh đang hé mở.
Đêm mùa hè, nhiệt độ chênh lệch lớn, sofa lại không có mền.
Hoắc Trường Phong thể chất nóng, không cảm thấy gì.
Nhưng Mục Tình Huyên là phụ nữ, cơ thể yếu ớt, dù ôm “lò sưởi” là Hoắc Trường Phong thì lòng bàn chân vẫn bị lạnh thấu, sắp tê cóng đến nơi.
Hoắc Trường Phong nhíu mày, ngồi dậy, nhẹ nhàng bế cô về lại giường, đắp chăn cho cô.
Mục Tình Huyên sợ anh lại quay ra ngủ sofa, bèn nhanh tay kéo tay anh lại: “Chồng ơi...”
Hoắc Trường Phong sững lại vài giây, rồi vén chăn lên nằm xuống.
Mục Tình Huyên khẽ cong môi, nhào tới ôm lấy anh.
Trong bóng đêm, ánh mắt Hoắc Trường Phong rũ xuống, lặng lẽ nhìn người vợ mới cưới.
Cô gái trẻ có làn da trắng ngần, ngũ quan thanh tú, bẩm sinh đã mang nét quyến rũ. Chỉ cần nhìn thôi, tim đã lỡ một nhịp.
Nghĩ đến những đυ.ng chạm nóng bỏng và cảnh tượng cô rực rỡ dưới thân mình khi nãy...
Ánh mắt anh tối lại, xoay người xuống giường, đi tắm nước lạnh.
Sáng hôm sau.
Mục Tình Huyên ngủ một giấc tới khi tự tỉnh.
Điều duy nhất khiến cô khó chịu là cô lại nằm mơ thấy Thạch Phi Hoa.
Tên đàn ông độc đoán đó giận dữ mắng cô phản bội hôn nhân, dám dây dưa với anh họ hắn.
Nhưng bản thân Thạch Phi Hoa thì bên ngoài nuôi cả mấy chục người đàn bà, đúng là “chỉ cho quan được đốt lửa, không cho dân được thắp đèn”.
Mục Tình Huyên không chiều hắn nữa, tặng liền mấy cái bạt tai, đuổi hắn đi thật xa.
Bây giờ cô và Hoắc Trường Phong là vợ chồng hợp pháp, với Thạch Phi Hoa chẳng còn dính dáng gì nữa!
Mục Tình Huyên lắc đầu, gạt sạch những hình ảnh ghê tởm kia ra khỏi đầu.
Không ngờ, vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới.
Cô vừa bước ra khỏi phòng ngủ đã chạm mặt Thạch Phi Hoa.
“Xin l...!”
Thạch Phi Hoa suýt nữa đâm sầm vào cô, vội vàng thắng lại, lời xin lỗi còn chưa nói xong thì ánh mắt đã sững lại khi thấy gương mặt cô.
“Cô gái này, chúng ta... đã gặp ở đâu rồi thì phải?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


