Trương Khiêm đã sớm ngửi thấy mùi thịt, cũng được thông báo không cần nấu cơm, đợi đến bây giờ đã là không dễ dàng.
Bắc Bắc nửa tiếng trước đã về rồi, còn vớt được mấy con cá nhỏ dưới sông, cá to bằng bàn tay, ngày mai ra thôn đổi chút đậu phụ, thế là có thể làm món đậu phụ hầm cá rồi.
Cơm đã lên bàn, mỗi người một bát sủi cảo, trong cái âu sứ lớn bên cạnh, còn có nửa âu sủi cảo, để mọi người ăn uống thỏa thích, An Dĩ Nam đã làm lượng vượt xa sức ăn.
“Ưm, cuối cùng cũng dám nói chuyện rồi, thơm đến mức mình sắp khóc luôn rồi.”
Trương Khiêm và Bắc Bắc gật đầu, Trương Khiêm là lính, tốc độ ăn cơm vốn đã nhanh, bình thường còn có thể kiểm soát lượng ăn của mình, hôm nay ngược lại có chút không phanh kịp.
Bắc Bắc một tay ôm bụng, một tay cầm thịt thỏ gặm.
Lý Tú Nga cũng no đến mức không muốn nói chuyện, nghe Tạ Viên Viên nói, liên tục gật đầu, chẳng phải là thơm sao!
Đừng nói tay nghề của An tri thanh không chê vào đâu được, cho dù là người tay nghề không tốt, cho nhiều thịt như vậy, cơm nấu ra cũng thơm nha!
Đó là một cân thịt ba chỉ, cứ thế băm hết ra nha.
An Dĩ Nam nhìn mấy người, lặng lẽ ra bếp rửa nồi, nấu một nồi nước sơn tra.
Mấy người ăn xong, lại uống nước sơn tra giải ngấy.
Sau đó rửa sạch sẽ đồ đạc, lúc này mới ai về phòng nấy.
An Dĩ Nam tuy bận rộn cả buổi chiều, nhưng đều là những việc lặt vặt, lúc này không hề thấy mệt, trước tiên vào không gian đọc sách giáo khoa cấp ba một tiếng đồng hồ, lại dùng giấy trắng vẽ một hồng tâm, sau đó dùng đá ném hồng tâm, luyện độ chính xác của mình.
Luyện một tiếng đồng hồ, lúc này trong phạm vi ba mét, cô ném đá phát nào cũng trúng ngay hồng tâm.
Cô lại mở sách giáo khoa ra đọc, cứ thế một tiếng học bài, một tiếng luyện độ chuẩn xác, mãi đến mười giờ tối, cô mới chịu đi tắm rửa, sau đó ra khỏi không gian bắt đầu đi ngủ.
Trời còn chưa sáng, còi báo đi làm đã thổi hồi thứ nhất, An Dĩ Nam cất bản dịch vào ba lô, lại cõng một chiếc gùi lớn, ra đầu thôn đợi xe bò của bác Ngưu.
“An tri thanh, sớm thế cháu!” Bác Ngưu từ xa kéo xe bò qua, nhìn thấy An Dĩ Nam đứng bên gốc cây.
An Dĩ Nam gật đầu: “Lên huyện gửi thư, nên qua sớm chút ạ.”
Bác Ngưu cũng không nói gì khác, hôm nay rất ít người, tính cả An Dĩ Nam mới có ba người.
Mọi người ai đi làm thì đi làm, mỗi ngày kiếm vài điểm công tác, mới không nỡ đi huyện thành.
Hơn nữa phụ nữ trong thôn, sau khi kết hôn rất ít khi rời khỏi thôn, cần mua đồ gì, cũng sẽ nhờ người thân thiết mang về, tiền đi xe bò đủ mua mấy chục viên kẹo cho trẻ con rồi.
Trời đã chuyển lạnh, trên đường cũng không có ai nói chuyện, lắc lư một tiếng đồng hồ, đã đến huyện thành.
An Dĩ Nam đi thẳng đến nhà sách Tân Hoa, cô còn sợ Trần Thiệu chưa mở cửa, đang tính nếu không mở cửa, thì đến tiệm cơm quốc doanh ăn sáng trước.
Không ngờ Trần Thiệu đã mở cửa, ông đang đi dạo trước cửa nhà sách.
“Chú Trần, chú đang tập thể dục đấy à?” An Dĩ Nam chỉ vào động tác của ông, nghi hoặc hỏi một câu.
Trần Thiệu dở khóc dở cười, nhìn An Dĩ Nam, vội vàng bảo cô vào nhà.
“Mau vào nhà đi, chú đang đợi cháu đấy, hôm nay nếu cháu không qua, chú định mang giấy tờ đến thôn các cháu rồi.”
“Giấy tờ đến rồi ạ? Nhanh vậy sao?” An Dĩ Nam vui mừng hỏi.
Trần Thiệu không nói gì, liền trực tiếp lấy xấp giấy tờ do cấp trên gửi bưu điện từ trong ngăn kéo bàn làm việc ra.
An Dĩ Nam cầm giấy tờ lên, trên cùng là một bức ảnh, bức ảnh này hình như là chụp lúc cô học cấp hai, trông non nớt hơn bây giờ nhiều.
Còn bên dưới bức ảnh, viết chức vụ: Phiên dịch viên thông thường, dưới cùng viết đơn vị: Cục Biên dịch Quốc gia, hơn nữa phía trên đơn vị, đóng một con dấu đỏ chót.
Có thẻ công tác này, sách tiếng Anh trong tay mình, đã có chứng nhận, bất kỳ ai phát hiện cũng sẽ không xảy ra chuyện nữa.
“Chú Trần, đây là hai cuốn tạp chí lần trước, còn có tài liệu dịch.” An Dĩ Nam lấy tài liệu dịch và tạp chí từ trong chiếc ba lô quân dụng màu xanh ra, cùng đặt trước mặt Trần Thiệu.
Trần Thiệu lật xem tài liệu, tuy ông không hiểu tiếng Anh, nhưng ông vẫn nhận biết được người dịch có tâm hay không. Tuy dịch từ tiếng Anh nhưng câu cú rất logic, mạch lạc, dựa vào một số thuật ngữ đặc thù là có thể nhìn ra người dịch không hề làm việc qua loa.
“Được rồi, tài liệu này chú cần nộp lên trên, phí dịch thuật có thể đến chỗ chú, cũng có thể trực tiếp gửi phiếu chuyển tiền cho cháu, cháu xem thanh toán thế nào?” Trần Thiệu cất tài liệu dịch và tạp chí vào một túi hồ sơ, chiều nay ông phải gửi những thứ này lên thành phố.
“Đến chỗ chú đi ạ, lần sau cháu lấy tài liệu dịch, có thể lấy cùng luôn.” An Dĩ Nam ngẫm nghĩ, tuy gửi đến bưu điện thì tiện, nhưng bản thân cứ luôn nhận phiếu chuyển tiền cũng không hay lắm, dễ gây chú ý.
Cô chỉ muốn sống yên ổn qua ngày!!!
“Được rồi, vậy cứ quyết định thế, đây là tài liệu dịch mới.” Trần Thiệu đưa cho cô ba cuốn tạp chí.
An Dĩ Nam ngẫm nghĩ, lúc này mới hỏi: “Cháu có thể lấy nhiều hơn một chút trong một lần không ạ? Chắc chú cũng biết, cháu xuống nông thôn làm tri thanh ở thôn Tuyền Thủy, thôn Tuyền Thủy đến huyện thành một chuyến xa lắm, đi đi về về phải ngồi xe bò hai tiếng đồng hồ.”
Trần Thiệu nhớ lại quy định của tổ chức: “Cũng được, nhưng nhận vượt định mức, cần tiền cọc mười đồng.”
An Dĩ Nam không chút do dự, lập tức dùng ba lô làm vật che chắn, lấy từ không gian ra một tờ mười đồng đưa qua: “Cho cháu nhận nhiều một chút ạ.”
Trần Thiệu cười ha hả nhận lấy, viết cho cô một tờ biên lai nhận tiền cọc, lại lấy thêm cho cô ba cuốn tạp chí: “Sau khi hoàn thành ba đợt dịch, tiền cọc của cháu có thể trả lại cho cháu rồi, tờ biên lai này cháu phải cất kỹ nhé.”
Mấy cuốn tạp chí này tương đối hơi dày, nếu dịch hết, có thể thu về hơn hai trăm đồng.
“Đúng rồi, chú Trần, cháu muốn mua chút tài liệu ôn tập, tiểu học, trung học, cấp ba đều cần, chú chọn giúp cháu với.” Lần này An Dĩ Nam không quên.
Trần Thiệu nghe xong, lập tức đứng dậy: “Về khoản phiên dịch thì chú không giỏi, chứ chọn tài liệu ôn tập thì cứ để chú lo.”
Đi vòng quanh mấy kệ sách, Trần Thiệu tổng cộng chọn ra chín cuốn sách, tiểu học có hai cuốn bài tập, còn trung học có ba cuốn, cấp ba bốn cuốn.
Nhìn giá tiền đằng sau, không thể không nói, so với đồ ăn, sách thời đại này thực sự rất đắt.
“Chú Trần tính xem bao nhiêu tiền, cháu trả luôn cho chú ạ.” An Dĩ Nam hỏi.
Trần Thiệu lại xua tay: “Cháu xuống nông thôn cũng không dễ dàng gì, bây giờ lương thực vẫn chưa chia xuống nhỉ? Đợi lần sau có phí dịch thuật của cháu, chú sẽ trừ trực tiếp vào đó.”
Nhìn cô nhóc tay chân gầy guộc, ước chừng đi làm cũng chẳng kiếm được mấy điểm công tác, có thời gian phải xin cấp trên một chút, ngoài phí dịch thuật ra, cũng phải cho chút tem phiếu, nếu không thì làm gì được.
Có tiền không có phiếu, cô nhóc lại phải mò ra chợ đen, quá nguy hiểm.
An Dĩ Nam gật đầu, như vậy cũng được, cùng một việc cả.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)