“Anh Kiến Quốc, em…” Tô Ngọc Trân gấp đến mức mồ hôi hột trên trán cũng túa ra, nhưng vẫn dùng ánh mắt đáng thương nhìn Trần Kiến Quốc, cắn môi, khẽ gọi một tiếng.
Thẩm Như Ý đổ thêm dầu vào lửa cười mỉa mai một tiếng: “Trần Kiến Quốc, tôi đã nói rồi, chỉ có anh mới ngu xuẩn như vậy, bị một người phụ nữ xoay mòng mòng.”
Trần Kiến Quốc bị Thẩm Như Ý mỉa mai đến mức không biết giấu mặt vào đâu.
Thất vọng nhìn Tô Ngọc Trân một cái, không nói gì, chỉ một tay dắt Trần Tử Ngọc, tay kia còn muốn đến kéo Thẩm Như Ý: “Tử Ngọc, Như Ý, chúng ta về nhà!”
Thẩm Như Ý thẳng thừng né tránh tay hắn.
Trần Kiến Quốc nhìn sự tuyệt tình trên mặt cô, trong mắt thoáng hiện vẻ tổn thương, dịu giọng nói: “Như Ý, xin lỗi em, những năm nay là anh bỏ bê em, để em chịu uất ức rồi, sau này anh sẽ bù đắp cho em thật tốt.”
Thẩm Như Ý: …
Trong đầu cô chợt hiện lên lời Trần Kiến Quốc nói ở kiếp trước, khi Trần Tử Ngọc rút ống thở của cô: hắn vì báo ân mà bị trói buộc bên cô hơn hai mươi năm, ân tình đã trả xong, phần đời còn lại hắn muốn theo đuổi tình yêu và cuộc sống của riêng mình.
Ha, cô tưởng trong lòng Trần Kiến Quốc, trong cuộc hôn nhân này người chịu uất ức chỉ có mình hắn.
Hóa ra những uất ức cô phải chịu hắn đều biết, chỉ là trước đây cô không làm ầm ĩ, hắn cũng không bận tâm.
Bây giờ cô làm ầm ĩ rồi, hắn sợ ảnh hưởng đến tiền đồ của hắn, nên giả vờ bận tâm rồi.
Thẩm Như Ý nhìn Trần Kiến Quốc. Dù sự quan tâm của hắn chỉ là giả vờ, nhưng với cô đây lại là một cơ hội.
Cô không thích khóc, không làm được như Tô Ngọc Trân nước mắt lúc nào cũng có thể muốn rơi là rơi.
Nhưng bây giờ, cô bắt buộc phải khóc, mới đạt được hiệu quả cô muốn.
Thế là nhân lúc không ai để ý, cô véo mạnh vào đùi mình.
Cô đỏ hoe hốc mắt, cũng giống như Tô Ngọc Trân nhìn Trần Kiến Quốc với vẻ chực khóc: “Kiến Quốc, anh thật sự sẽ bù đắp cho em sao?”
Trái tim Trần Kiến Quốc lại đập mạnh một nhịp.
Một Thẩm Như Ý như vậy, hắn chưa từng thấy bao giờ.
Thẩm Như Ý trước đây giống như một con búp bê vải không có linh hồn. Dù xinh đẹp, nhưng trước mặt hắn lúc nào cô cũng dịu dàng, dè dặt lấy lòng, cứ như chẳng có linh hồn của riêng mình.
Hắn vô thức gật đầu: “Ừm, đương nhiên.”
Thẩm Như Ý lập tức rút sổ ghi chép ra: “Kiến Quốc, những năm nay mỗi tháng tiền lương của anh đưa cho đồng chí Tô ba mươi lăm đồng, chỉ đưa cho em bảy đồng…”
Thẩm Như Ý vừa nói, vừa mở sổ sách ra: “Em vì chi tiêu sinh hoạt của gia đình và bồi bổ dinh dưỡng cho hai cha con anh, không những lấy hết tiền hồi môn cất đáy hòm ra bù vào, còn mượn không ít từ nhà mẹ đẻ, tổng cộng là năm trăm ba mươi hai đồng tám hào.”
“Đây là sổ sách, mỗi một khoản em chi cho anh và gia đình anh cũng như Tử Ngọc đều có ghi chép, anh đã nói muốn bù đắp cho em, thì trả lại số tiền này cho em trước, để em đi trả nợ cho nhà mẹ đẻ em, được không?”
Trần Kiến Quốc nhìn sổ sách đưa đến trước mắt, sắc mặt càng đen sầm lại như đáy nồi.
Thẩm Như Ý vừa rồi lộ vẻ cảm động sắp khóc, hóa ra chỉ để đòi tiền hắn!
Sở Tranh Vanh đứng bên cạnh nhìn rõ mọi động tác nhỏ của Thẩm Như Ý, đáy mắt lại có thêm vài phần ý cười.
Anh vừa rồi còn tưởng cô nhóc này tự véo mình một cái, là để lộ vẻ cảm động lấy lòng Trần Kiến Quốc cơ đấy!
“Trời ạ, doanh trưởng Trần một tháng cũng chỉ có hơn bốn mươi đồng tiền lương nhỉ? Đưa cho đồng chí Tô ba mươi lăm đồng, vợ mình dắt con ở quê chăm sóc cha mẹ già cho anh ta lại chỉ đưa bảy đồng?”
“Doanh trưởng Trần bình thường mở miệng ra là vợ, khép miệng lại là con trai, tôi còn tưởng cậu ta là một người đàn ông tốt, yêu vợ thương con, không ngờ lại là loại người này!”
…
Mọi người đều nhìn Trần Kiến Quốc bằng ánh mắt khinh bỉ, mặt hắn lúc xanh lúc trắng.
Tô Ngọc Trân cũng không ngờ Thẩm Như Ý sẽ nói toạc chuyện này ra trước mặt mọi người.
Tình hình bây giờ, cô ta buộc phải đứng về phía Trần Kiến Quốc.
Ả cúi đầu, lau nước mắt, lại bày ra vẻ mặt vô cùng uất ức: “Chị Như Ý, xin lỗi chị. Trước đây là vì mẹ em bị ốm, cần tiền mua thuốc, anh Kiến Quốc mới cho em mượn tiền. Chị yên tâm, số tiền này em nhất định sẽ trả lại cho anh chị, sẽ không lấy không của anh chị đâu.”
“Đồng chí Tô hóa ra là vì mua thuốc cho mẹ mới mượn tiền doanh trưởng Trần, sẵn sàng tiêu nhiều tiền như vậy mua thuốc chữa bệnh cho mẹ già, cũng coi như là đứa con hiếu thảo.”
…
Mấy câu ấy lập tức khiến dư luận đổi chiều.
Thẩm Như Ý đã chuẩn bị từ trước, cô đã công khai làm ầm ĩ chuyện này lên, hôm nay bắt buộc phải lấy được tiền mới được.
“Đồng chí Tô, không phải tôi muốn ép cô trả tiền, thật sự là nhà chúng tôi đã sắp không còn gì để nấu ăn rồi. Hôm nay tôi vốn định về nhà mẹ đẻ mượn thêm chút tiền, nhưng hoàn cảnh nhà mẹ đẻ tôi…”
“Mọi người cũng biết, anh cả tôi ban đầu vì cứu Kiến Quốc mà bị thương ở chân, cũng luôn phải dùng thuốc, nhà mẹ đẻ tôi cũng thật sự không còn tiền để bù cho một đứa con gái đã đi lấy chồng như tôi nữa, tôi mới…”
“Đúng rồi, đồng chí Tô, kể từ khi tôi và Kiến Quốc kết hôn sáu năm trước, anh ấy đã luôn đưa cho cô ba mươi lăm đồng, đưa cho tôi bảy đồng, lúc đó mẹ cô đã bị bệnh, và đến bây giờ vẫn chưa khỏi sao?”
“Sao tôi nhớ sau khi tôi theo chồng đến đây, mấy lần gặp mẹ cô, lần nào bà ấy cũng khỏe như vâm?”
“Thím Vương, cháu nhớ tháng trước lúc mẹ đồng chí Tô đến khu tập thể, thím còn cãi nhau với bà ấy, lúc đó thím có phát hiện sức khỏe mẹ đồng chí Tô không tốt không?”
Thẩm Như Ý gọi vọng một thím đang hóng chuyện trong đám đông để hỏi.
Cô nhắc nhở như vậy, mọi người đều nhớ ra, mẹ của Tô Ngọc Trân gần như cứ một hai tháng lại đến khu tập thể một chuyến.
Lần nào bà ta cũng khỏe khoắn, đầy sức sống, hoàn toàn không giống người bệnh.
Thím Vương bị Thẩm Như Ý hỏi càng ấn tượng sâu sắc.
Hai vợ chồng bà chỉ có một đứa con trai, sau khi con trai được thăng lên làm đoàn trưởng, hai vợ chồng liền cùng con dâu theo con trai đến đơn vị.
Thật trùng hợp, căn nhà được phân cho gia đình họ lại nằm ngay cạnh ký túc xá của đoàn văn công.
Bà mẹ già của Tô Ngọc Trân đó cũng không phải là người an phận, mỗi lần đến đều liếc mắt đưa tình với chồng bà.
Chồng bà là người thật thà, chẳng hiểu chuyện trêu ghẹo, về nhà liền nói với bà mắt mẹ đồng chí Tô hình như có tật, cứ nháy nháy mãi.
Ông lão không hiểu, bà có thể không hiểu sao?
Bà xông thẳng đến tận cửa mắng cho mụ hồ ly lẳng lơ đó một trận tơi bời.
Thím Vương giờ nhớ lại trong lòng vẫn còn tức, liền châm chọc: “Ô, dù sao tôi đến khu tập thể này hơn ba năm, chưa từng cảm thấy mẹ đồng chí Tô có bệnh. Nếu cứ khăng khăng nói bà ta có bệnh, thì có lẽ là bệnh hồ ly tinh lẳng lơ, nếu không sao có thể mỗi lần đến đều nháy mắt đưa tình với chồng người ta chứ?”
Lời của thím Vương khiến những người khác cũng nhớ ra thím Vương cãi nhau với mẹ Tô Ngọc Trân là vì cái gì.
“Nói ra thì, đồng chí Tô đúng là con gái ruột của mẹ cô ta, mẹ cô ta liếc mắt đưa tình với chồng người khác, cô ta thì trắng trợn quyến rũ doanh trưởng Trần, nửa đêm nửa hôm cũng không về nhà.”
“Đúng thế, mẹ nào con nấy!”
…
“Đồng chí Tô, vừa rồi tôi đã nói dối không phải thói quen tốt. Sao lời nói dối này cô lại buột miệng là nói được? Cô nghĩ mọi người đều là kẻ ngốc, dễ lừa lắm sao?”
Giữa tiếng bàn tán của mọi người, Sở Tranh Vanh thản nhiên châm thêm một câu.
Thẩm Như Ý bất giác nhìn sang người đàn ông, vừa rồi cô diễn quá nhập tâm, nên không chú ý tới, anh vẫn chưa đi.
Sở Tranh Vanh nhếch khóe môi với cô, vẻ mặt mang chút bất cần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


