Thẩm Như Ý vội vàng kéo anh cả mình lại: “Anh cả, anh đừng kích động. Sức khỏe mẹ không tốt, em lo mẹ biết được, không chịu nổi cú sốc. Em định tự mình đòi lại những gì đáng thuộc về mình, sau đó vạch trần bộ mặt thật của Trần Kiến Quốc, rồi ly hôn với hắn.”
Thẩm Quốc Khánh nhíu chặt mày.
Chuyện Thẩm Như Ý nói quả thực không thể không e ngại, đừng nói sức khỏe mẹ không tốt, ngay cả với tính bảo thủ của ba cũng sẽ không đồng ý cho em gái ly hôn.
Chuyện này quả thực không thích hợp làm ầm ĩ lên, chỉ có thể để em gái bên đó âm thầm tiến hành, đợi ly hôn xong rồi mới báo cho những người khác trong nhà.
Đợi mọi chuyện đã thành, người khác có phản đối cũng vô ích.
“Em gái, Trần Kiến Quốc đối xử với em như vậy, em muốn ly hôn, anh cả ủng hộ. Nhưng em nghĩ kỹ chưa, nếu em ly hôn rồi, Tử Ngọc…”
Thẩm Quốc Khánh biết, em gái nhà mình thương đứa bé đó như tròng mắt.
Thẩm Như Ý cười khổ: “Anh cả, đứa bé đó em cũng không định giành.”
Thẩm Quốc Khánh im lặng một lát, thở dài một hơi: “Em có thể nghĩ thông suốt giao đứa bé đó cho ba nó cũng được.”
Cô là một nữ đồng chí, mang theo một đứa bé, dù sau này có tái hôn hay không, đứa trẻ vẫn sẽ là một gánh nặng.
Hơn nữa đứa bé Tử Ngọc đó…
“Anh cả, cũng muộn rồi, em phải về đây.” Thẩm Như Ý nói xong chuyện, nói với Thẩm Quốc Khánh.
“Được, Tranh Vanh vẫn còn ở bên ngoài, cậu ấy lái xe đến, vừa hay cho em đi nhờ một đoạn.” Thẩm Quốc Khánh đứng dậy nói.
Thẩm Như Ý nhìn Thẩm Quốc Khánh thọt chân đi ra ngoài.
Nghĩ đến kiếp trước anh cả bị ô tô cán thành một đống thịt nát bét máu me đầm đìa, trái tim Thẩm Như Ý liền đau đến mức không thở nổi.
Nếu kiếp trước cô có thể sớm tỉnh ngộ ly hôn với Trần Kiến Quốc, anh cả sẽ không đi tranh cãi với Trần Kiến Quốc.
Nếu cô có thể sớm chữa khỏi chân cho anh cả, anh cả cũng sẽ không vì chân đứng không vững, bị Trần Kiến Quốc đẩy ngã…
Trong lòng Thẩm Như Ý tràn đầy sự hối hận, bất giác mắt lại cay xè.
Làm lại một đời, cô nhất định phải nhanh chóng chữa khỏi chân cho anh cả!
Thẩm Như Ý không muốn để anh cả nhìn thấy nước mắt của mình, vội vàng xoay người nói: “Anh cả, vậy em đi trước đây, hai ngày nữa em lại về.”
Nói xong, cô chạy nhanh ra khỏi sân thì thấy Sở Tranh Vanh đã ngồi trong xe đợi rồi.
Nhìn thấy cô, Sở Tranh Vanh nhếch khóe môi: “Lên xe.”
“Bao giờ em ly hôn?”
Thẩm Như Ý ngồi ở ghế phụ, đang suy nghĩ xem lúc về phải làm sao mới có thể đòi lại hết số tiền những năm nay cô đã bù vào, thì nghe Sở Tranh Vanh hỏi.
“Hả?” Thẩm Như Ý giật mình, còn tưởng mình nghe nhầm, khó hiểu nhìn Sở Tranh Vanh.
Sở Tranh Vanh khẽ nhướng mày: “Em bảo anh hủy hôn, lẽ nào em không định ly hôn?”
Thẩm Như Ý: …???
Tim cô không hiểu sao lại đập nhanh hơn, Sở Tranh Vanh có ý gì?
Cô định thần lại, nghiêm túc nhìn Sở Tranh Vanh nói: “Phó đoàn trưởng Sở, tôi nghĩ anh hiểu lầm rồi, tôi bảo anh hủy hôn là vì đồng chí Tô dây dưa mập mờ với chồng tôi, quả thực không phải người thích hợp với anh. Chuyện anh hủy hôn vốn không liên quan nhiều đến tôi.”
Đáy mắt Sở Tranh Vanh thoáng qua vẻ bất đắc dĩ.
Cô nhóc này…
Anh chẳng qua chỉ thăm dò một câu, cô đã rụt vào trong cái mai rùa của mình rồi, anh lại từ “anh Sở” biến thành “Phó đoàn trưởng Sở” rồi.
Anh thở dài, ánh mắt đầy bất đắc dĩ nhìn Thẩm Như Ý, “Em cũng biết chồng em và đồng chí Tô dây dưa mập mờ, thế mà em còn chưa định ly hôn, định sau này mở sạp bán ‘mũ xanh’ à?”
“Bán ‘mũ xanh’?” Thẩm Như Ý nhất thời không phản ứng kịp.
Sở Tranh Vanh nhướng mày khẽ cười một tiếng: “Cũng đúng, không những em định tự bán ‘mũ xanh’, trước đây còn vun vào cho anh với Tô Ngọc Trân, muốn kéo anh bán cùng.”
Thẩm Như Ý cuối cùng cũng hiểu ‘bán mũ xanh’ ám chỉ điều gì.
Cô hơi xấu hổ, đồng thời cũng hiểu Sở Tranh Vanh vừa rồi chính là cố ý trêu chọc cô.
Thẩm Như Ý: …
Cô quay mặt đi, lười nói chuyện với người đàn ông này nữa.
Một gia đình ba người thật hòa thuận!
Nếu đó không phải là người đàn ông và con trai của cô, đây hẳn là một bức tranh rất đẹp mắt rồi.
“Sao thế? Không dám xuống xe à?”
Phía sau, giọng trêu chọc có phần bất cần của Sở Tranh Vanh vang lên.
Thẩm Như Ý quay đầu nhìn anh một cái: “Tôi có gì mà không dám, người có quan hệ bất chính đâu phải tôi.”
“Xuống xe đi!” Khóe môi Sở Tranh Vanh cong lên, thẳng thừng giục cô xuống xe.
Thẩm Như Ý: …
Người đàn ông này, thật sự đáng ghét!
Cô đẩy cửa xe ra, lúc một chân bước ra ngoài, nghĩ đến số mệnh kiếp trước của Sở Tranh Vanh.
Quay đầu trịnh trọng nhìn người đàn ông, nhắc nhở: “Anh Sở, lần này anh đi làm nhiệm vụ, nhất định phải cẩn thận.”
Nói xong, cô đi thẳng xuống xe.
Sở Tranh Vanh nhìn bóng lưng cô, đôi mắt khẽ híp lại, toàn thân thoáng toát ra vẻ nguy hiểm.
Nhiệm vụ lần này anh đi thực hiện là tuyệt mật, chính anh cũng mới vừa nhận được tin tức, Thẩm Như Ý làm sao biết được? Còn bảo anh nhất định phải cẩn thận?
Lẽ nào cô nhóc này…
Ý nghĩ ấy vừa nảy ra đã bị chính Sở Tranh Vanh gạt bỏ.
Cô nhóc này là anh nhìn từ nhỏ đến lớn, cô tuyệt đối không thể liên quan đến đặc vụ địch.
Cô nhắc nhở anh, có lẽ chỉ là trùng hợp thôi!
Nhưng mà, cô nhóc mà trước đây trong lòng trong mắt chỉ có Trần Kiến Quốc này lại bắt đầu biết quan tâm đến anh.
Sở Tranh Vanh nghĩ vậy, khóe môi bất giác lại cong lên một nụ cười, những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng gõ nhẹ lên vô lăng.
Thẩm Như Ý đi thẳng qua bên cạnh “gia đình ba người”.
Trong lòng đã bắt đầu đếm giây: “Một, hai, ba!”
Cô vừa đếm xong đã nghe thấy phía sau vang lên giọng Tô Ngọc Trân tủi thân đến mức sắp khóc: “Anh Kiến Quốc, chị Như Ý không để ý đến chúng ta, có phải chị ấy vẫn còn giận em không? Em biết chuyện hôm qua là em sai rồi, nếu không phó đoàn trưởng Sở cũng sẽ không hủy hôn với em…”
Tô Ngọc Trân cắn môi, nước mắt theo đó lăn dài…
Sự hoảng hốt và áy náy vừa thoáng hiện trong lòng Trần Kiến Quốc lúc nhìn thấy Thẩm Như Ý, lập tức tan biến trước nước mắt của Tô Ngọc Trân.
“Thẩm Như Ý, cô đứng lại cho tôi!” Trần Kiến Quốc quát lớn một tiếng.
Thẩm Như Ý dừng bước đứng yên.
Trần Kiến Quốc đùng đùng nổi giận đi đến trước mặt cô: “Thẩm Như Ý, phó đoàn trưởng Sở đột nhiên hủy hôn với Ngọc Trân, có phải cô đã nói gì với phó đoàn trưởng Sở không?”
Thẩm Như Ý liếc Tô Ngọc Trân một cái, ngước mắt ghét bỏ nhìn Trần Kiến Quốc: “Anh nghĩ sao?”
Trần Kiến Quốc bị thái độ ấy của Thẩm Như Ý chặn họng, một cục tức nghẹn nơi lồng ngực, nắm đấm siết đến kêu răng rắc.
“Thẩm Như Ý, thà phá mười ngôi miếu chứ không phá một cuộc hôn nhân, cô có biết không, tâm địa cô sao lại độc ác như vậy?”
Thẩm Như Ý buồn cười nhìn Trần Kiến Quốc: “Trần Kiến Quốc, anh tưởng phó đoàn trưởng Sở cũng ngu như anh sao? Sẽ vì một hai câu nói của người khác mà quyết định chuyện đại sự cả đời của mình?”
“Cô…” Trần Kiến Quốc càng tức giận hơn, “Vậy tại sao hôm qua phó đoàn trưởng Sở từ nhà chúng ta đi ra đã hủy hôn với Ngọc Trân?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)