“Có phải thằng họ Sở làm con tức không?” Từ Ái Lan tuy giận nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo: “Con gái, từ nhỏ mẹ dạy con thế nào?”
“Tự nhốt mình trong ký túc xá khóc thì có ích gì? Phải khóc trước mặt đàn ông thì đàn ông mới xót con.
“Đi, mẹ dẫn con đi tìm Sở Tranh Vanh.”
Nói rồi Từ Ái Lan kéo Tô Ngọc Trân định ra ngoài.
Tô Ngọc Trân vội kéo bà ta lại, kể chuyện mình đã hủy hôn với Sở Tranh Vanh.
Từ Ái Lan vừa kinh ngạc vừa thất vọng, lập tức nhảy dựng lên, chọc vào trán Tô Ngọc Trân mà mắng ả không biết tranh giành.
“Con nói xem, một người đàn ông có gia thế, có năng lực như vậy mà con cũng không giữ nổi? Uổng công mẹ sinh cho con khuôn mặt xinh đẹp thế này, bản lĩnh của mẹ con chẳng học được bao nhiêu.”
Tô Ngọc Trân vội kể cho mẹ chuyện Sở Tranh Vanh sẽ c.h.ế.t sớm.
Từ Ái Lan hỏi ả biết bằng cách nào.
Ả không thể giải thích, chỉ khăng khăng nói Sở Tranh Vanh đi làm nhiệm vụ lần này chắc chắn không về, ả không muốn vừa cưới đã thành quả phụ.
Từ Ái Lan càng tức vì con gái không biết tính toán, chọc mạnh vào trán ả: “Con có ngốc không hả? Cậu ta đi nhiệm vụ lần này mà c.h.ế.t chẳng phải càng tốt sao? Con cưới cậu ta rồi thì tiền, nhà của cậu ta chẳng phải đều là của con? Cái đầu gỗ này sao mãi không thông ra vậy!”
Tô Ngọc Trân cắn môi, không nói gì.
Từ Ái Lan thấy ả im lặng cũng không dám mắng quá nặng. Bà ta còn sợ mắng con gái đến mức xa cách mình thì sau này chẳng moi được tiền nữa.
Mục đích chính của bà ta hôm nay vốn cũng là đến đòi tiền.
Ban đầu bà ta định nhân lúc ngày mai Tô Ngọc Trân và Sở Tranh Vanh kết hôn, lấy cớ mẹ vợ giữ hộ tiền cho đôi trẻ để vét sạch tiền tiết kiệm của Sở Tranh Vanh.
Kế hoạch ấy giờ coi như đổ bể.
Bà ta đành hỏi: “Ngọc Trân, hôm qua Trần Kiến Quốc lĩnh trợ cấp rồi đúng không? Tiền tháng này hắn đưa con đâu? Cha con mấy hôm nay lại không khỏe, đang chờ khoản ấy để đến trạm y tế lấy thuốc đấy!
“Cả em trai con nữa, hai hôm trước ra ngoài đánh nhau, bắp chân bị chém một nhát, cũng đang chờ tiền đi khám đấy, haiz...”
“Mẹ, hai năm nay con đã đưa về đủ nhiều rồi. Sau này mẹ đừng hỏi con tiền nữa. Trần Kiến Quốc cũng sẽ không đưa cho con nữa đâu.”
Nghe nửa câu đầu, Từ Ái Lan sa sầm mặt, định mắng con gái bất hiếu. Nhưng vừa nghe nửa câu sau, bà ta lập tức thu giận, vội hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Tô Ngọc Trân kể lại chuyện gần đây Thẩm Như Ý làm ầm ĩ không chịu thôi.
Từ Ái Lan đảo mắt, trong mắt lóe vẻ hưng phấn: “Ngọc Trân, đây là cơ hội tốt của chúng ta!”
“Mẹ nói cho con nghe...”
Trong lúc hai mẹ con Tô Ngọc Trân, Từ Ái Lan ghé tai to nhỏ, phía bên kia Trần Kiến Quốc đang nén giận nói chuyện với Thẩm Như Ý.
“Như Ý, tất cả đều là lỗi của anh. Mẹ anh với Tử Ngọc không có lỗi. Em có giận anh cũng không thể giấu lương thực đi, để mẹ và Tử Ngọc chịu đói chứ!”
Thẩm Như Ý nhướng mày nhìn hắn.
Trần Kiến Quốc thấy cô không hề động lòng, đành tiếp tục xuống giọng: “Như Ý, anh đã viết giấy nợ ngay trước mặt chính ủy rồi. Em có nhẫn tâm mặc kệ anh với mẹ anh thì ít nhất cũng nghĩ đến Tử Ngọc, nó là con ruột của em mà!”
“Con ruột?” Cuối cùng Thẩm Như Ý cũng lên tiếng, nhưng giọng đầy giễu cợt.
Thấy vẻ mặt cô, tim Trần Kiến Quốc chợt hụt một nhịp. Chẳng lẽ Thẩm Như Ý đã phát hiện ra điều gì?
Thẩm Như Ý lạnh mặt: “Đồ ăn cháo đá bát, dù có là con ruột tôi cũng không cần nữa!”
Nói xong, Thẩm Như Ý định đóng cửa.
Trần Kiến Quốc vội chống tay lên cánh cửa. Thẩm Như Ý giờ mềm cứng đều không ăn, nhưng bọn họ thì không thể nhịn đói.
“Như Ý, lương thực...”
“Anh cả tôi đã mang về để trừ vào số nợ tôi vay của nhà mẹ đẻ rồi. Anh muốn thì cứ đi tìm anh cả tôi mà đòi lại. Tôi muốn xem anh có mặt mũi nào mở miệng đòi hay không!”
Mí mắt Trần Kiến Quốc giật mạnh.
Trong lòng không hiểu sao dâng lên nỗi oán độc và phẫn nộ.
Thẩm Quốc Khánh quả thật từng cứu hắn một mạng.
Nhưng theo hắn nghĩ, Thẩm Quốc Khánh cứu hắn thì cũng chỉ bị thọt một chân; còn hắn lại phải cưới em gái người ta, chôn vùi cả đời trong một cuộc hôn nhân không tình cảm.
Hắn cho rằng món nợ ấy đã trả sạch ngay từ khoảnh khắc hắn cưới Thẩm Như Ý.
Vậy mà giờ Thẩm Như Ý vẫn bám lấy chút ân tình ấy, hết lần này đến lần khác ép hắn, thật đáng ghét!
Vậy thì chi bằng cứ dùng chuyện này để ép hắn, còn dùng được bao lâu thì dùng bấy lâu.
Trần Kiến Quốc không còn gì để nói.
Thẩm Như Ý đóng sầm cửa thêm lần nữa.
Vừa nãy Trần Tử Ngọc không dám lên tiếng, giờ mới kéo vạt áo cha: “Ba, con đói...”
Nó đã cả ngày chưa được ăn, thật sự đói lả.
“Mẹ kiếp, con ranh này! Từng đứa từng đứa đều muốn cưỡi lên đầu bà đây!”
“Kiến Quốc, tránh ra, để mẹ gõ cửa! Nó mà không chịu lấy lương thực ra, bà đây sẽ gọi hết hàng xóm sang xem con dâu nhà này hiếu kính mẹ chồng ra sao...”
“Mẹ, đừng làm ầm nữa, mẹ còn thấy chưa đủ mất mặt sao?” Trần Kiến Quốc mất kiên nhẫn: “Mẹ ở nhà với Tử Ngọc một lát, con đi mua ít lương thực giá cao về.”
Hôm nay tan huấn luyện, hắn đi vay tiền một vòng, sau đó trong sân lại náo loạn thêm một trận, giờ đã quá giờ nhà ăn quân đội phục vụ cơm.
Muốn ăn ở nhà ăn, họ cũng phải nộp tiền và phiếu lương thực.
Hắn không gửi phần lương thực định mức của mình ở nhà ăn, nên mỗi lần mua cơm đều phải tự đưa phiếu.
Bây giờ trong tay hắn không có phiếu lương thực, cũng không có lương thực ký gửi; nếu không có lý do đặc biệt, nhà ăn đương nhiên không thể cấp cơm.
Hiện giờ Tô Ngọc Trân là cái gai lớn nhất trong mắt Trương Xuân Phương, nhưng bà ta cũng chẳng thấy Thẩm Như Ý tốt đẹp gì.
Theo bà ta, Thẩm Như Ý bây giờ ngày càng ngang ngược, chắc hai năm nay Kiến Quốc không biết dạy vợ.
Giờ bà ta đã tới, nhất định phải giúp con trai dạy dỗ con dâu cho ra trò.
Trương Xuân Phương đã tính xong, nhưng chưa lập tức đi gõ cửa phòng Thẩm Như Ý.
Lý do chủ yếu là bà ta đói quá.
Bà ta cảm thấy bụng đói thì sức đâu mà trị Thẩm Như Ý.
Phải ăn no, dưỡng đủ sức rồi bà ta mới cho Thẩm Như Ý một phen ra oai.
Trần Kiến Quốc chẳng bao lâu sau đã quay về.
Hắn xách một túi lương thực nhỏ. Không phải gạo trắng mà là một ít bột pha từ hai loại ngũ cốc.
Hắn tự xuống bếp hấp màn thầu bằng loại bột ấy.
Trong nhà không còn thức ăn gì khác, may mà ngoài sân vẫn có rau Thẩm Như Ý trồng.
Hắn nấu thêm một nồi canh rau.
Nấu xong, hắn đi tới trước cánh cửa phòng Thẩm Như Ý vẫn đóng kín: “Như Ý, anh nấu cơm xong rồi, em cũng ra ăn chút đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

