Tang Du nhún nhún vai, ai thèm quan tâm chứ?
Cô chỉ cần tiền.
Mấy vị cha chú đều không ngờ Tang Kiến Bang lại hào phóng như vậy, mấy người đưa mắt nhìn nhau, đương nhiên bọn họ không muốn đồ của nhà họ Tang rơi vào tay Tang Du.
Tang Kiến Bang không có con trai, theo lệ cũ thì sau này những thứ này phải thuộc về gia tộc!
Chỉ là xã hội mới người ta không nhận cái lý này, nói cái gì mà nam nữ bình đẳng.
Bọn họ cũng đều biết Tang Du gả vào nhà họ Thẩm, nhà họ Thẩm là thân phận địa vị gì chứ.
Gia đình làm quan, bọn họ không đắc tội nổi.
Dù cho không cam tâm tình nguyện, bọn họ cũng không dám lật bàn, cuối cùng ông chú lớn tuổi nhất đại diện mọi người lên tiếng.
“Kiến Bang à, quả thật nên cho A Du nhiều đồ một chút.”
“Vâng, chú cả.” Tang Kiến Bang đáp lời, ông ta nén xót xa, sai người chia đồ đạc xong xuôi.
Đổng Quế Cần tiếc của đến mức ruột gan đau thắt.
Tang Kiều càng không khống chế được biểu cảm trên mặt cô ta, trong mắt tràn ngập oán hận và ghen tị.
Thẩm Hòa Bình thu hết nét mặt của mấy người vào đáy mắt.
Bao nhiêu năm nay, bọn họ đúng là mù mắt rồi. Vậy mà lại cảm thấy Tang Kiều là một đứa trẻ ngoan.
Sắc mặt Tang Du thản nhiên, mãi đến khi Tang Kiến Bang chia xong gia sản, lại viết xong giấy tờ cho cô, chứng minh những thứ này đều thuộc về cô.
Cô mới mở miệng nói chuyện.
“Cha, cảm ơn cha đã cho con nhiều của hồi môn như vậy.”
Tang Kiến Bang thấy Tang Du nói lời mềm mỏng, trái tim đang treo lơ lửng cũng coi như buông xuống được.
Vẻ mặt ông ta hiền từ, lên tiếng: “A Du, trước kia có nhiều hiểu lầm, dù nói thế nào, nhà họ Tang vẫn là nhà mẹ đẻ của con.”
Tang Du nghe hiểu ẩn ý trong lời nói của Tang Kiến Bang, bảo cô dừng lại ở đây, có nhà mẹ đẻ mới có người chống lưng.
“Xử lý xong chuyện của hồi môn, nhân lúc trưởng bối trong tộc đều ở đây, có phải chúng ta nên nói chuyện của Tang Kiều rồi không?”
Tang Du vẫn cười nhìn Tang Kiến Bang nhưng giọng điệu lại đột ngột trở nên lạnh lẽo.
Tang Kiều như bị dọa sợ, cô ta lảo đảo chực ngã, hai tay túm chặt lấy cánh tay Đổng Quế Cần.
“Mẹ...”
Trong lòng Đổng Quế Cần bừng bừng lửa giận, tiến lên một bước.
“Tang Du, mày đừng có quá đáng, mày muốn hai phần ba gia sản chúng tao cũng cho rồi.”
“Sao mày cứ phải cắn chặt lấy Kiều Kiều không buông!”
“Chuyện tráo đổi con năm đó, con bé cũng là người vô tội!”
“Một kẻ được hưởng lợi, vô tội ở chỗ nào?”
“Cô ta đã hưởng thụ mười tám năm vinh hoa phú quý, tôi lại ở nhà cô ta chịu khổ chịu tội!”
“Mẹ ruột của tôi, bà vô tội sao?”
Tang Du nhìn Đổng Quế Cần.
Đổng Quế Cần nghẹn lời, trừng mắt nhìn chòng chọc Tang Du: “Tang Du, hai phần ba gia sản còn chưa đủ để mày tha cho Kiều Kiều sao?”
“Tang Du, Kiều Kiều.” Tang Du chế giễu lẩm bẩm bốn chữ này, rõ ràng trên mặt nở nụ cười, lại có thể khiến tất cả mọi người đều cảm nhận được sự bi thương của cô.
“Được rồi, Quế Cần.” Tang Kiến Bang bước lên: “A Du, cha mẹ đã nuôi Kiều Kiều mười tám năm, là có tình cảm.”
“Cha biết con tràn đầy oán khí với Kiều Kiều, sau này, cha sẽ không để hai đứa gặp mặt.”
“Các người cứ khăng khăng muốn giữ cô ta lại nhà họ Tang, cũng được.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
