Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cha của Hình Chiêu Chiêu là một thợ săn rất giỏi, từ khi cô còn rất nhỏ, ông thường xuyên đưa cô và anh trai vào rừng săn bắn, mãi đến sau này cô kết hôn và theo chồng nhập ngũ mới đi ít hơn.
Cô luôn quen thuộc với rừng núi, vì vậy lần này dẫn Hồng Vũ vào núi, cô cũng không hề sợ hãi, cứ thế quen đường đi thẳng vào sâu trong rừng.
So với vùng ngoại vi đã bị người ta khám phá hết, trong rừng sâu quả thật có nhiều thứ hơn.
Quả thông rụng đầy đất có thể nhặt tùy ý, dưới một số gốc cây ẩm ướt, còn có thể tìm thấy nấm dại vẫn đang ngoan cường sinh trưởng nhưng khó tìm và số lượng ít.
Hiếm hoi lắm mới tìm thấy một cây sơn tra dại còn sót quả nhưng đã qua mùa nên chất lượng quả cũng giảm đi nhiều.
Ngược lại, tìm thấy một cây hạt dẻ, hái được một gùi hạt dẻ, miễn cưỡng coi là có chút thu hoạch.
Lời hứa của trẻ con quả nhiên không thể tin bừa.
Trước khi đi, thằng bé hứa rất ngoan sẽ đi sát mẹ, không chạy lung tung.
Kết quả, Hình Chiêu Chiêu vừa leo lên cây hái hạt dẻ xong, khi cô xuống, đứa bé lúc trước còn ngoan ngoãn ngồi xổm dưới gốc cây nhặt hạt dẻ đã biến mất.
Hình Chiêu Chiêu lập tức toát mồ hôi lạnh.
"Tiểu Vũ Mao?" Cô gọi lớn.
Không có ai đáp lại.
"Cao Hồng Vũ?" Cô giận dữ, nhưng sợ hãi nhiều hơn, nước mắt chực trào ra.
Cuối cùng, từ bụi cây bên cạnh, truyền đến tiếng đáp lại yếu ớt của thằng bé: "Mẹ, con ở đây."
Không kịp lấy cả gùi, Hình Chiêu Chiêu chạy như điên, lao thẳng về phía phát ra âm thanh.
Hồng Vũ chui ra khỏi bụi cây, trên trán còn dính lá cây, cười toe toét vẫy tay với Hình Chiêu Chiêu: "Mẹ..."
Hình Chiêu Chiêu mặt tối sầm, đi đến túm thẳng thằng bé lên, đè xuống đùi, giáng cho mấy cái vào mông: "Lúc ra ngoài, không phải đã nói không được chạy lung tung sao? Con muốn dọa chết mẹ có phải không?"
Khi đứng dậy khỏi đùi Hình Chiêu Chiêu, thằng bé mếu máo, đáng thương nhìn Hình Chiêu Chiêu, hốc mắt đầy nước.
Hình Chiêu Chiêu nghiêm mặt: "Nếu con dám khóc, lần sau đừng hòng mẹ đưa con đi nữa."
Nói thì nói vậy, chắc chắn sẽ không có lần sau.
Nhưng tiểu Hồng Vũ tin thật, cố nén nước mắt nuốt ngược vào trong.
"Con xin lỗi mẹ." Thằng bé xin lỗi Hình Chiêu Chiêu.
"Hừ." Hình Chiêu Chiêu không chấp nhận.
"Con đưa mẹ đến một nơi, mẹ đừng giận con nữa, được không ạ?" Hồng Vũ kéo tay áo Hình Chiêu Chiêu.
"Hừ." Hình Chiêu Chiêu không khẳng định cũng không phủ định.
Hồng Vũ cứ nghĩ cô đồng ý, kéo Hình Chiêu Chiêu: "Mẹ đi theo con, mẹ xem con tìm thấy gì này."
Hình Chiêu Chiêu vẫn còn giận nhưng sự tò mò thúc đẩy, cô vẫn đi theo.
Vượt qua khu rừng, chui qua một cái hang nhỏ thấp tè, một luồng hơi nóng đột nhiên phả vào mặt.
Hình Chiêu Chiêu ngẩn ra, rồi mắt sáng lên.
Hình Chiêu Chiêu lập tức quay người chạy ra ngoài: "Mẹ đi lấy cái gùi, con ở lại đây đợi mẹ."
Hồng Vũ cười đắc ý gật đầu: “Dạ.”
Hình Chiêu Chiêu đột ngột dừng lại, cảnh cáo nhìn nó: "Đừng nghĩ thế là có thể bù đắp lỗi lầm lúc nãy của con. Về đến nhà, mẹ vẫn sẽ xử lý con sau."
Nụ cười trên mặt Hồng Vũ lập tức đông cứng lại, khuôn mặt nhỏ bé xịu xuống.
Nó thật đáng thương.
Đợi đến khi Hình Chiêu Chiêu dẫn Hồng Vũ về đến nhà, trời đã nhá nhem tối.
Hồng Phi lo lắng chờ đợi ở cửa, sợ họ gặp chuyện gì trong núi, đang lưỡng lự không biết có nên xuống núi tìm bà Hác không.
"Anh ơi."
Đúng lúc đó, từ trên núi vọng lại tiếng gọi của Hồng Vũ.
Ngay sau đó, nó thấy hai bóng người lớn và nhỏ bước ra khỏi rừng.
Nó lập tức vui vẻ chạy tới: "Mẹ, Tiểu Vũ Mao..."
Đến gần, thấy hai người, ngoài cái gùi đeo trên vai, Hình Chiêu Chiêu còn xách một gói đồ to sụ bằng một tay, và một con gà rừng bị buộc cánh bằng tay kia. Còn Hồng Vũ thì xách một con thỏ rừng, cả hai đều là con sống. Hồng Phi kinh ngạc: "Sao nhiều đồ thế ạ?"
Hồng Vũ đắc ý: "Em tìm thấy đấy, một cái suối nước nóng lớn, bên cạnh toàn là bảo bối."
Hình Chiêu Chiêu lạnh lùng đứng bên cạnh, ho khan hai tiếng: "E hèm."
Khuôn mặt nhỏ của Hồng Vũ ngay lập tức xụ xuống, nó rũ đầu về đến nhà, đặt cái gùi và con thỏ rừng đã bị buộc chân xuống, đứng vào góc tường, bắt đầu úp mặt vào tường suy ngẫm.
Hồng Phi đi vào, thấy vậy, thắc mắc hỏi: "Sao vậy mẹ?"
Hình Chiêu Chiêu đi cuối cùng, liếc xéo Hồng Vũ một cái, nói: "Lúc ra ngoài đã nói rõ là không được chạy lung tung, kết quả đến nơi thì không kiềm chế được chân, suýt nữa làm mẹ sợ chết khiếp."
Hồng Phi nhìn vẻ đáng thương của em trai, tuy thương cảm nhưng cũng đồng tình với cách làm của Hình Chiêu Chiêu: "Đáng đời."
Hồng Vũ: "!!"
Tình anh em "nhựa" tan vỡ rồi.
Hồng Phi cùng Hình Chiêu Chiêu dọn dẹp những thứ họ hái lượm được trong núi hôm nay, nhìn thấy đống mâm xôi dại đó, hỏi: "Mấy quả này không để lâu được, mẹ định ngày mai lại qua bên kia sao?"
Hình Chiêu Chiêu suy nghĩ một lát, nói: "Bây giờ trời lạnh, những quả này có lẽ còn để được hai ngày. Mẹ định ngày mai xuống núi tìm bà Hác đổi ít nấm dại khô và rau rừng khô bà ấy phơi, rồi ngày kia sẽ mang đi bán cùng một lúc."
Nói rồi, cô quay sang Hồng Phi: "Ngày mai, con và Tiểu Hồng Lăng đi cùng mẹ xuống núi, đến nhà bà Hác chơi."
Hồng Phi vui vẻ gật đầu: “Dạ.”
Hồng Vũ vẫn đang đứng trong góc tường suy ngẫm, tai dựng thẳng lên, nghe thấy, nó khẩn thiết quay đầu nhìn sang, tuy không nói gì nhưng ánh mắt khẩn cầu đó rõ ràng đang gào thét: Con cũng muốn đi, con cũng muốn đi.
Tuy nhiên, lần này Hình Chiêu Chiêu quyết tâm cho nó một bài học, cô quay lại trừng mắt nhìn nó, nói: "Cứ để cái thằng nhóc không nghe lời đó ở nhà trông nhà một mình, đợi khi nào nó ngoan ngoãn rồi tính sau."
Cả người Hồng Vũ lập tức xìu xuống.
Sáng hôm sau, ăn sáng xong, Hình Chiêu Chiêu bế Tiểu Hồng Lăng, dẫn Hồng Phi ra cửa xuống núi.
Trước khi đi, Hồng Vũ cứ nhìn họ vẻ mong mỏi muốn đi cùng, Hình Chiêu Chiêu vẫn không mềm lòng, kiên quyết để nó ở nhà, hy vọng lần này nó sẽ nhớ đời.
Lúc đi, Hồng Phi còn đeo một cái gùi trên vai.
Hình Chiêu Chiêu đã đặt mười cân gạo vào đó, định dùng để đổi nấm khô và rau dại khô với thím Hác. Ngoài ra, cô còn đặt một nắm mâm xôi dại để cho Tiểu Cường Tử cháu trai thím Hác nếm thử.
Khi đến cổng nhà thím Hác, vừa gặp phải bà Cao ở nhà bên cạnh giặt đồ xong ở bờ sông trở về. Bà ta thấy Hình Chiêu Chiêu, lập tức mặt mày lạnh tanh, hừ một tiếng, bước nhanh vào nhà, đóng sầm cửa lại "rầm rầm".
"..." Hình Chiêu Chiêu không nhịn được đảo mắt.
Làm bộ cho ai xem chứ, thật sự nghĩ cô quan tâm sao.
"Cốc cốc" gõ cửa nhà thím Hác.
Thím Hác thấy Hình Chiêu Chiêu dẫn hai đứa trẻ đến, mừng rỡ: "Ôi chao, hôm nay sao lại nhớ đến đây chơi?"
Hình Chiêu Chiêu cười nói: "Đương nhiên là có việc muốn nhờ thím giúp đỡ."
"Vậy là tốt, biết tìm thím giúp là được rồi, mau vào đi." Thím Hác cười tươi chào đón họ vào.
Vừa vào cửa, Hình Chiêu Chiêu thấy trong sân nhà họ Hác có một người đàn ông lạ mặt đang giúp chú Hác làm đồ gỗ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










