Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hình Chiêu Chiêu có chút ngơ ngẩn, cô men theo đường lớn, đi về phía nơi cô nhớ là thị trấn.
Không biết là do ký ức có sai sót, hay cô đi nhầm hướng, mà cô lại đến nơi nhanh chóng. Rõ ràng trước đây, cô đi từ bệnh viện thị trấn về nhà bằng máy kéo cũng mất nửa tiếng.
Nhìn khu chợ náo nhiệt, những tòa nhà cao tầng xinh đẹp, và những người ăn mặc sành điệu qua lại trên phố, Hình Chiêu Chiêu cảm thấy đầu óc quay cuồng, gần như nghẹt thở.
Cô vội vàng đưa tay vịn vào cột đèn đường bên cạnh.
Trên cột đèn đường treo những lá cờ bay phấp phới, phía dưới lá cờ thêu một dòng chữ: Lan Nguyên · 2025.
Hình Chiêu Chiêu xác định, cô không đến nhầm nơi, chỉ là không ngờ, vào thời điểm này, thị trấn đã mở rộng đến gần làng của họ, mặc dù vào thời điểm này, ngôi làng của họ đã bị nhấn chìm.
Điều khiến Hình Chiêu Chiêu cảm thấy choáng váng nhất chính là con số 2025 ở phía sau.
Cánh cửa đó đã đưa cô đến 56 năm sau.
Thế giới 56 năm sau là như thế này sao.
Nếu các con cô có thể sống ở đây thì tốt biết mấy.
Hình Chiêu Chiêu vừa đi trên phố, vừa hiếu kỳ quan sát mọi thứ trước mắt.
So với những người ăn mặc thời thượng, xinh đẹp trên phố, cô với chiếc áo khoác bông màu xám tro trông chẳng khác gì một người ăn xin, thỉnh thoảng có người đưa ánh mắt khinh miệt nhìn cô.
Hình Chiêu Chiêu không để tâm.
Dù thế giới có thay đổi thế nào, bản tính thích đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài của một số người vẫn không thay đổi, cô đã thấy quá nhiều rồi, không sao cả.
Tuy nhiên, cô tin rằng trên đời này vẫn có nhiều người tốt.
Hình Chiêu Chiêu vô tình rẽ vào một con phố đi bộ, hai bên đường bày đầy các quầy hàng nhỏ, tiếng rao hàng vang lên khắp nơi. Đủ loại đồ ăn, thức uống, đồ chơi, đồ dùng, quần áo bày bán khiến cô hoa cả mắt.
"Mau đến xem, mau đến mua! Áo giữ nhiệt lót lông, bán trực tiếp từ nhà máy, chất lượng đảm bảo, giá ưu đãi. Mua không lỗ, mua không lầm!"
Hình Chiêu Chiêu nghe vậy mắt sáng lên, tò mò bước tới.
Cái này tốt quá, lớp lông bên trong sờ mềm và ấm, mặc sát người vào mùa đông chắc chắn sẽ ấm áp, hơn nữa nó là đồ mặc bên trong, dù có mang về mặc cũng không dễ bị người khác phát hiện.
"Bộ này bao nhiêu tiền một bộ?" Hình Chiêu Chiêu hỏi.
Người bán hàng rong liếc nhìn Hình Chiêu Chiêu.
Ăn mặc có hơi tồi tàn nhưng thời buổi này tỷ phú còn có người mặc quần đùi đi dép lê ra phố, mình không nên "trông mặt mà bắt hình dong".
"Đồ người lớn, đồng giá 60 tệ một bộ, 100 tệ hai bộ, người đẹp."
Tiếng "người đẹp" này khiến Hình Chiêu Chiêu giật mình. Nếu không thấy hắn ta cũng gọi những người khác như vậy, cô đã nghĩ hắn ta muốn giở trò lưu manh, chuẩn bị giáng cho một cái tát rồi.
"Đồ trẻ con thì sao?" Hình Chiêu Chiêu hỏi.
"Đồ trẻ con, 30 tệ một bộ, 100 tệ ba bộ."
Hình Chiêu Chiêu: "..."
Cảm thấy hình như có gì đó không ổn.
Trong lúc nói chuyện, người bán hàng lại chốt được một đơn hàng.
Cô thấy người chị mua quần áo lấy ra một cái máy hình chữ nhật, chĩa vào một mảnh giấy có in hình vuông vức đặt trên quầy hàng.
Theo tiếng "tít", một giọng nữ lập tức vang lên từ chiếc loa nhỏ trên quầy: "Tài khoản Alipay nhận 100 tệ."
Sau đó, người chị mua quần áo cầm đồ đi luôn.
Hình Chiêu Chiêu: "..."
Người bán hàng cười, lấy từ ví đeo hông ra một tờ 100 tệ, khoe với cô: "Cũng nhận tiền mặt nhé, người đẹp."
Hình Chiêu Chiêu nhìn tờ tiền giấy đỏ tươi chưa từng thấy bao giờ, lại một lần nữa im lặng.
Tiền mặt như thế này, cô cũng không có.
Cuối cùng, Hình Chiêu Chiêu đành phải lưu luyến rời đi.
Phải tìm cách kiếm tiền trước đã.
Hình Chiêu Chiêu đi lang thang trên phố không mục đích, chợt thấy một chiếc xe tải đang dỡ hàng bên lề đường phía trước. Mắt cô sáng lên, lập tức đến gần hỏi: "Mấy anh có thiếu người giúp việc không? Tôi khỏe lắm."
Người dỡ hàng nhìn cô một cái, lắc đầu: "Xin lỗi, chúng tôi không thiếu người."
Hình Chiêu Chiêu tiếc nuối: "Ồ, xin lỗi, làm phiền rồi."
Trước khi đi, cô cố ý chú ý xem hàng hóa trên xe là gì, hóa ra đều là gạo.
Cô không khỏi quay lại nhìn cửa hàng bên cạnh mà họ đang dỡ hàng vào, một cửa hàng trông rất, rất lớn, cảm thán: Bây giờ Cơ quan Quản lý Lương thực đã lớn như thế này rồi sao?
Đi tiếp về phía trước, đến mặt tiền của cửa hàng này, nhìn thấy rất nhiều người đang đẩy những chiếc xe đẩy nhỏ chất đầy đồ ăn, đồ dùng từ cửa hàng đi ra, Hình Chiêu Chiêu mới nhận ra mình đã nhầm, đây không phải là Cơ quan Quản lý Lương thực.
"Siêu thị? Siêu thị là làm gì?" Hình Chiêu Chiêu tò mò bước vào.
Nhìn thấy bên trong những dãy kệ hàng hóa thẳng tắp, đủ loại đồ ăn, đồ dùng có sẵn, người đến đẩy xe đẩy nhỏ, lấy thứ mình cần rồi đi, Hình Chiêu Chiêu lại một lần nữa kinh ngạc, không kìm được thì thầm: "Đồ ở đây có thể lấy tùy tiện sao?"
Bên cạnh có một ông lão đi qua, nghe thấy, cười ha hả một tiếng, nói: "Đúng thế đấy, đồ trong siêu thị cứ lấy tùy tiện, không cần trả tiền đâu."
Những người xung quanh nghe thấy cũng không nhịn được cười phá lên.
Hình Chiêu Chiêu hoàn hồn, khóe miệng giật giật, nhìn ông lão: "Ông ơi, cháu tuy chưa thấy đời nhưng cháu không ngốc đâu, làm sao có chuyện mua đồ mà không trả tiền chứ?"
Ông lão cười tủm tỉm đánh giá cô từ trên xuống dưới: "Cháu từ đâu đến vậy?"
"Từ trong núi ạ." Hình Chiêu Chiêu nói.
Ông lão có chút ngạc nhiên: "Trong núi của chúng ta vẫn còn người ở sao?"
"Núi còn rộng lắm ạ." Hình Chiêu Chiêu nói.
Ông lão gật đầu: "Quả thật là vậy."
"Nhưng mà, đã ra ngoài rồi thì đừng quay lại nữa, ở ngoài này làm ăn chăm chỉ, cuộc sống sẽ tốt hơn nhiều so với ở trong núi đấy." Ông lão nhìn cô nghiêm túc nói.
Hình Chiêu Chiêu tỏ vẻ khó xử: "Cháu cũng muốn lắm nhưng cảm thấy tìm việc không dễ chút nào."
"Cháu làm được gì?" Ông lão hỏi.
"Cháu khỏe lắm ạ." Hình Chiêu Chiêu nói.
Ông lão suy nghĩ một lát, nói: "Nếu cháu không ngại vất vả, đi ra khỏi siêu thị, đi thẳng về phía trước, cháu sẽ thấy một khu công trường, đó là Tập đoàn Chiêu Hồng đang xây dựng khách sạn mới. Nghe nói họ đang gấp rút thi công, chuẩn bị khai trương vào năm tới, đang thiếu người đấy. Cháu cứ tìm một công việc khuân vác gạch ở đó, mỗi ngày ít nhất cũng kiếm được hơn 100, 200 tệ."
Hình Chiêu Chiêu nghe vậy, mắt lập tức sáng rực lên: "Thật ạ? Cháu đi xem ngay đây, cảm ơn ông."
Nói xong, cô lập tức hăng hái rời đi.
Theo lời chỉ dẫn của ông lão, Hình Chiêu Chiêu nhanh chóng tìm đến nơi. Quả thật là một công trường rất lớn, giữa mùa đông mà vẫn thi công rầm rộ. Tuy các tòa nhà mới xây được một nửa, nhưng đã có thể thấy được quy mô, quả thật không phải là lớn bình thường.
Không biết cái Tập đoàn Chiêu Hồng này có lai lịch thế nào mà giàu có đến vậy.
Hình Chiêu Chiêu không khỏi cảm thán trong lòng.
"Thợ bốc vác nhận lương theo ngày, 200 tệ một ngày, số lượng có hạn, ai muốn làm thì nhanh chóng đến xếp hàng đăng ký!" Bên cạnh, ông chủ thầu cầm loa phóng thanh rao lớn.
Hình Chiêu Chiêu lập tức dẹp bỏ suy nghĩ, nhanh chóng chạy tới.
Bây giờ khó tìm việc, đã có rất nhiều người đến rồi. Nếu chậm chân một bước, bỏ lỡ cơ hội hiếm có này, cô chỉ còn nước tìm chỗ khóc thôi.
Hình Chiêu Chiêu vừa chen vào đám đông xếp vào hàng thì một chiếc xe nhỏ từ bên ngoài công trường lái vào, dừng lại bên lề đường, rồi hai người đàn ông mặc vest chỉnh tề bước xuống.
Người phụ trách công trường đã chờ sẵn bên cạnh, vừa thấy người đến, liền vội vàng chào đón: "Anh đến rồi, Tiểu Cao tổng ."
"Ừm." Cao Dương khẽ gật đầu, rồi quay sang nhìn đám đông đang xếp hàng đăng ký làm thợ bốc vác gần đó.
Anh vừa thấy một bóng người quen thuộc lóe lên trong đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)