Vừa tới trường, Hạ Ninh An cầm tiền đi về phía Tô Mạn Nhi.
Từ hôm qua cô đã biết Tô Mạn Nhi và Lục Minh Triệt lần lượt là ủy viên học tập và lớp trưởng. Thành tích của họ thế nào chưa bàn tới, nhưng trong lớp quả thật có tiếng nói nhất định.
Lúc đó Tô Mạn Nhi đang cùng mấy nữ sinh trang điểm.
Hạ Ninh An đi tới, đặt tiền lên bàn cô ta, nhẹ giọng:
"Tô Mạn Nhi, tôi đóng tiền photo đề của ba môn."
Lời vừa ra, mấy nữ sinh lập tức cười ầm, trong tiếng cười đầy khinh thường.
Tô Mạn Nhi chỉ vào đống tiền xu trên bàn:
"Mang đống tiền bẩn của cô đi! Trời ơi, cái gì vậy? Ghê chết đi được."
Hạ Ninh An hơi khó chịu nhưng vẫn nói:
"Tô Mạn Nhi, tôi đóng tiền photo đề."
Tô Mạn Nhi bĩu môi, cầm một quyển sách trên bàn quét toàn bộ tiền xuống đất:
"Muốn đóng thì đóng hết. Chỉ đóng ba môn, không nhận."
Tiếng tiền xu lăn loảng xoảng trên sàn khiến lửa giận trong lòng Hạ Ninh An bốc lên.
Cô quát:
"Tô Mạn Nhi, cô đừng bắt nạt người quá đáng!"
"Ôi chao, làm như tôi sợ cô ấy? Cô vào viện thế nào còn không nhớ à? Dám quát tôi, xem ra sống đủ rồi nhỉ?"
Tô Mạn Nhi nhướng đuôi mắt, giọng đầy khinh miệt.
Dù kinh ngạc vì Hạ Ninh An dám cãi mình, nhưng cô ta tin chỉ cần lộ vẻ mặt này, đối phương sẽ giống trước kia, cúi đầu xin lỗi.
Hạ Ninh An quan sát cô gái có gương mặt khá xinh đẹp trước mắt, hoàn toàn không để lời uy hiếp vào lòng.
Hóa ra Hạ Ninh An trước kia chính là bị những người này đánh tới mức nhập viện?
Rốt cuộc thù hận gì có thể khiến một nhóm nữ sinh đánh một cô bé thành như vậy?
Nếu cứ tiếp tục, sau này lớn lên còn thành người thế nào?
"Sao? Bây giờ biết sợ rồi à? Sợ thì ngoan ngoãn xin lỗi tôi, rồi nói 'Đại nhân Tô Mạn Nhi, tôi là đồ ngốc, tôi là đồ ngu, xin cô đừng chấp tôi', tôi sẽ tha cho."
Thấy Hạ Ninh An không trả lời, Tô Mạn Nhi tưởng cô sợ, kiêu ngạo ngẩng cằm.
Hạ Ninh An cong môi, khinh thường nhìn cô ta:
"Hóa ra cô là đồ ngốc, là đồ ngu à? Khá đấy, còn biết tự hiểu mình."
Mấy nữ sinh đang kéo ghế ngồi quanh Tô Mạn Nhi trang điểm ban đầu sững sờ, sau đó đồng loạt đập bàn đứng dậy:
"Hạ Ninh An, cô nói cái gì?"
Hạ Ninh An giơ tay cản, lùi một bước.
Không đánh trúng, Tô Mạn Nhihất cánh tay bị cản đau nhức rồi dùng tay còn lại tát tiếp.
Hạ Ninh An hừ lạnh.
Cô từng gặp đủ loại học sinh.
Trong lớp bồi dưỡng trước kia cũng có không ít học sinh cấp ba hư hỏng bị cha mẹ ép gửi tới. Lúc đầu, họ trốn học, đánh hội đồng, cướp giật, thậm chí từng có kẻ lên kế hoạch xâm hại người khác.
Họ không nghèo. Gia đình có thể trả học phí lớp bồi dưỡng của cô đương nhiên không phải hộ khó khăn.
Phần lớn chỉ muốn tìm cảm giác kích thích, hoặc muốn thu hút sự chú ý của cha mẹ.
Cô từng họp rất nhiều lần với phụ huynh và giáo viên nhưng không có tác dụng.
Cuối cùng, từ những nghiên cứu về tâm lý thanh thiếu niên, dù biết lấy bạo lực trị bạo lực không phải cách tốt, Hạ Ninh An vẫn đi học taekwondo và judo.
Ban đầu rất khó.
Cô quanh năm đọc sách, ít vận động. Cơ bắp, dây chằng và xương khớp không được kéo giãn từ nhỏ khiến việc học võ cực kỳ vất vả.
Đến khi chết, cô cũng chỉ đạt đai đỏ taekwondo.
Nhưng để đối phó mấy học sinh cấp ba, đại học chỉ ăn mà không có cơ bắp thì vẫn đủ.
Có ai trốn học, cô sẽ tìm tới, cố ý chạm giới hạn khiến họ nổi nóng, sau đó đánh thắng rồi kéo về lớp học tiếp.
Đương nhiên, khi áp dụng biện pháp này cô thường đã có sự đồng ý của phụ huynh và chính học sinh.
Đối phó Tô Mạn Nhi, nói thật, Hạ Ninh An cảm thấy rất nhẹ nhàng.
Nhưng cô không muốn làm lớn chuyện, nên từ đầu chỉ phòng thủ, không chủ động tấn công.
Tô Mạn Nhi gần như phát điên.
Cô ta không ngờ Hạ Ninh An lại dám cản.
Trước kia chẳng phải bị đánh thế nào cô cũng nhịn sao?
Thấy Tô Mạn Nhi đã thở hổn hển, Hạ Ninh An đứng thẳng, lạnh giọng:
"Đủ rồi, Tô Mạn Nhi! Cả lớp đều nhìn thấy cô ra tay trước. Nếu còn động tay, tôi sẽ báo giáo viên. Để xem thầy xử lý cô thế nào."
Cô nheo mắt, đáy mắt thoáng lạnh.
Đã rất nhiều năm không ai dám phách lối trước mặt cô như vậy.
Ngay cả những "con ngựa bất kham" mới vào lớp bồi dưỡng, cô cũng có rất nhiều cách khiến họ ngoan ngoãn yên tĩnh.
"Ơ..."
Tô Mạn Nhi bị ánh mắt đột nhiên sắc bén của cô làm sợ, theo bản năng lùi một bước.
Ánh mắt đó quá đángđáng sợ.
Sao Hạ Ninh An đột nhiên trở nên lợi hại như vậy?
Lùi xong cô ta mới nhận ra phản ứng của mình quá mức.
Thấy mấy cô bạn thân xung quanh nhìn mình kỳ quái, Tô Mạn Nhi lập tức cảm thấy vô cùng mất mặt.
Sợ ai không sợ, lại đi sợ Hạ Ninh An?
Hạ Ninh An tưởng cô ta bị lời mình dọa nên ngồi xổm xuống nhặt tiền.
Có hai tờ mười tệ, còn lại đều là tiền xu. Trong lớp bàn ghế nhiều, học sinh gần như đã tới đủ, muốn tìm lại hết không dễ.
Nhưng Tô Mạn Nhi thật ra không sợ giáo viên mà bị ánh mắt của Hạ Ninh An làm cho khiếp.
Đang bực vì sự hèn nhát của bản thân, cô ta không nghĩ ngợi, nhấc chân giẫm thẳng lên bàn tay Hạ Ninh An đang nhặt tiền.
"Á!"
Cơn đau bất ngờ khiến Hạ Ninh An kêu lên.
Nghe tiếng kêu, Tô Mạn Nhi cuối cùng mới cảm thấy hả hê. Cô ta cười, còn cố nghiền chân xuống bàn tay Hạ Ninh An:
"Hạ Ninh An, cô tưởng tôi sợ cô à? Tưởng tôi sợ giáo viên à? Đừng buồn cười! Bảo cô xin lỗi là tôi muốn tha một lần. Ai ngờ cô không biết điều, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt. Vậy đừng trách tôi không khách sáo."
Hạ Ninh An nhịn đau, trán đầy mồ hôi, ngẩng lên:
"Không khách sáo? Vậy sao?"
Vừa nói, tay còn lại của cô chộp cổ chân Tô Mạn Nhi, mạnh tay hất lên.
"Á!"
Tô Mạn Nhi hét lớn, cả người bị hất ngã xuống đất, sau đầu đập vào góc bàn, lại phát ra một tiếng kêu thảm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


