Lục Minh Triệt dùng ba phần tò mò, bảy phần dò xét nhìn Hạ Ninh An.
Đôi mắt trước kia luôn bị mái tóc dày che kín giờ đã lộ ra. Tóc được buộc gọn thành đuôi ngựa. Có lẽ vì lâu ngày để tóc mái quá dài và dày nên trên trán cô có vài nốt mụn tuổi dậy thì.
Gương mặt vốn bị che gần hết nay lộ rõ, khiến cả người trông có tinh thần hơn rất nhiều.
Làn da không quá trắng mà mang sắc đồng khỏe mạnh. Trong mắt là vẻ lạnh nhạt như chẳng để tâm tới bất kỳ ai. Khí chất đột nhiên trở nên sáng sủa cộng với ánh mắt dửng dưng khiến một gương mặt vốn bình thường bỗng nổi bật hẳn.
Thấy bạn cùng bàn cứ nhìn mình, Hạ Ninh An cau mày.
Tuy trước đó người này từng tỏ vẻ khinh thường cô, nhưng vì phép lịch sự cơ bản, cô vẫn gật đầu chào, thuận tiện nhìn quyển sách dưới tay cậu ta. Trên đó viết hai chữ Lục Minh Triệt.
Tô Mạn Nhi không ngờ Hạ Ninh An lại dám phớt lờ mình.
Đúng, hoàn toàn phớt lờ.
Đó là chuyện cô ta không thể chịu nổi.
"Hạ Ninh An, cô giỏi giả vờ thật đấy. Ai chẳng biết ngày nào cô cũng bẩn thỉu? Bây giờ tự nhiên thích sạch sẽ rồi? Làm cho ai xem?"
Hạ Ninh An mở sách Vật lý.
Những năm qua, cô luôn chú trọng và nghiên cứu giáo dục, sách viết cũng liên quan đến lĩnh vực này. Học sinh trong lớp bồi dưỡng tinh anh của cô phần lớn là cấp ba và đại học, cho nên nội dung Vật lý cấp hai đã xa cách quá lâu.
Thật ra không chỉ Vật lý. Những môn khác nhiều năm không trực tiếp tiếp xúc cũng trở nên hơi xa lạ. Cô muốn tranh thủ ôn lại trước giờ học.
Tô Mạn Nhi tức đến ngực phập phồng:
"Hạ Ninh An, nhìn tôi!"
Hạ Ninh An cau mày, ngẩng lên:
"Có chuyện gì?"
"Tôi nói cho cô biết, Hạ Ninh An, cô..."
"Được rồi, sắp vào học rồi. Tô Mạn Nhi, về chỗ đi."
Lục Minh Triệt cắt ngang lời uy hiếp sắp thốt ra, giọng rất nhạt.
Tô Mạn Nhi không tin nổi, trợn mắt:
"Lục Minh Triệt, cậu..."
"Được rồi, về đi!"
Lục Minh Triệt quát khẽ, ánh mắt lạnh xuống.
Tô Mạn Nhi bực bội giậm chân, cuối cùng vẫn quay về chỗ.
Hạ Ninh An nhìn Lục Minh Triệt một cái rồi tiếp tục đọc sách.
Lục Minh Triệt cũng nhìn cô, sau đó lấy một quyển tiểu thuyết võ hiệp trong ngăn bàn ra đọc.
Khóe mắt Hạ Ninh An thấy vậy, không khỏi cau mày, nhưng không nói gì, chỉ thu lại tâm trí, nghiêm túc xem sách của mình.
Khi giáo viên vào, lớp học ồn ào mới yên được một chút.
Người bước vào là một giáo viên nam trung niên, đường nét gương mặt cứng rắn, nhìn qua giống người công tư phân minh.
Lục Minh Triệt đặt tiểu thuyết võ hiệp xuống, đứng lên:
"Đứng!"
Hạ Ninh An không khỏi nhìn cậu ta rồi cũng đứng cùng cả lớp, nghiêm túc cúi chào:
"Chào thầy."
Thầy giáo ôm một chồng đề, đứng trên bục cười:
"Chào các em, ngồi xuống."
Thấy Hạ Ninh An, ông hơi khựng rồi hỏi với vẻ quan tâm:
"Hạ Ninh An, cảm cúm khỏi chưa?"
Cảm cúm?
Hạ Ninh An cau mày, sau đó mỉm cười:
"Hôm kia thầy bảo đại diện môn thu tiền photo đề. Thầy đã in đề Ngữ văn thi vào cấp ba của vài tỉnh năm ngoái. Hôm nay chúng ta làm đề của tỉnh mình. Các em làm nghiêm túc, hết tiết thầy thu bài."
"Hả? Lại thi nữa à..."
"Không phải chứ, sao lại thi..."
Lời vừa dứt, tiếng than phiền vang khắp lớp.
Thì ra đây là giáo viên Ngữ văn.
Hạ Ninh An hiểu ra, yên lặng chờ đại diện môn phát đề xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



