Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Ta Bị Ràng Buộc Với Sổ Tay 18+ Chương 26

Cài Đặt

Chương 26

Trương Hành Chỉ không biết tối nay Diệp Trục Khê xem sách gì, nhưng nàng ấy thì biết rõ, đó là loại sách cấm tục mà Diệp Trục Khê sai người bỏ tiền to mua từ chợ đen.

Cũng không hiểu vì sao Diệp Trục Khê đột nhiên thích thứ này, sau bữa tối đã xem mãi, xem thì thôi, lại còn ghi chép nữa. Rõ ràng là, nàng xem những sách cấm này không phải để giết thời gian, mà đang nghiên cứu học thuật, không thể chăm chú hơn.

Tử Xuân thật sự không thể hiểu nổi. Thứ này có gì đáng học đâu, muốn làm thì trực tiếp làm là được, có gì mà phải học.

Trong phòng, khi Trương Hành Chỉ ra ngoài sai nha hoàn lấy đồ đắp mắt, Diệp Trục Khê lại liếc nhìn cuốn sách cấm kia. Bìa sách bình thường vô cùng, tên sách lại có vẻ thâm thúy khó hiểu, gọi là "Vân Lý Giám", hoàn toàn không đoán được nội dung là gì.

Diệp Trục Khê tùy tay cất nó vào giá sách, rời bàn học, ngồi lên sập La Hán, nhắm mắt đợi Trương Hành Chỉ đắp mắt cho mình.

Trong lúc chờ đợi, nàng đá rơi đôi giày thuê, đôi chân buông thõng ngoài sập đung đưa qua lại. Vốn dĩ nàng là người không ngồi yên được. Trương Hành Chỉ cúi xuống, xếp đôi giày thêu bị Diệp Trục Khê đá xa, đứng dậy nắm lấy bàn chân có vết sẹo cũ của nàng, đặt lên sập.

Nha hoàn nhanh chóng mang lá dâu và nước đến, hắn cũng ngồi lên sập La Hân, rửa tay bằng nước lạnh, lau khô rồi ngâm lá dâu vào nước nóng, đợi ấm ấm thì đắp lên mí mắt nàng: "Có nóng không?"

"Không nóng."

Để tiện cho Trương Hành Chỉ đắp mắt, Diệp Trục Khê ngửa mặt về phía hắn: "Rất thoải mái."

Nàng lại ngẩng đầu lên, khoảng cách giữa hai người kéo gần hơn, tư thế trông như muốn hôn hắn.

Tay cầm lá dâu của Trương Hành Chỉ dừng lại trong không trung, nhìn nàng một lúc rồi liếc mắt sang chỗ khác.

Đắp mắt tốt nhất không quá một khắc, Trương Hành Chỉ ước chừng thời gian rồi dừng lại. Vừa bỏ lá dâu ra, Diệp Trục Khê đã mở mắt, lông mi vẫn còn hơi ướt, ánh mắt giao nhau với hắn. "Xong rồi à?"

Nói xong, hắn đi tắm rửa.

Khi Trương Hành Chỉ quay lại, Diệp Trục Khê đã cho nha hoàn lui xuống từ lâu và nằm ngủ rồi. Tuy nàng đắp chăn, nhưng chỉ đắp phần bụng, nằm nghiêng phía sát tường, mặt quay vào trong, lưng hướng ra ngoài, tóc dài xõa trên sập, chiếm một khoảng khá lớn. Trương Hành Chỉ dập tắt nến, vén tóc dài của Diệp Trục Khê đặt lên gối mềm, rồi nằm xuống cạnh nàng, không hề gây ra tiếng động nào.

Vừa mới nằm xuống, nàng đã mở mắt. Diệp Trục Khê thực ra chưa ngủ, trong lòng vẫn nghĩ về chuyện ngồi lên mặt Trương Hành Chỉ, đến giờ phút này vẫn chẳng buồn ngủ, tinh thần còn đang phấn chấn. Đợi Trương Hành Chỉ ngủ say, Diệp Trục Khê rất khẽ lật người, lại rất khẽ ngồi dậy, cuối cùng rất khẽ đứng lên, muốn thừa lúc chàng ngủ say mà ngồi phịch xuống. Đến lúc đó sẽ giải thích là định xuống sập đi tiểu, khi đứng dậy bước qua người chàng thì không giữ được thăng bằng. Mặc dù cái cớ này không hoàn hảo, thậm chí hơi vụng về, nhưng Diệp Trục Khê vẫn muốn thử.

Muốn xem thử chỉ cần họ làm tư thế này là những hình ảnh trong đầu nàng sẽ biến mất, được yên tĩnh nửa tháng, hay là phải hoàn toàn làm theo đúng hình ảnh trong đầu mới được. Diệp Trục Khê vén váy, đưa một chân lên, cẩn thận bước qua người Trương Hành Chỉ. Ngay lúc nàng chuẩn bị ngồi xuống, giọng nói của chàng vang lên từ phía dưới, nghe ra có chút nghi hoặc: "Nàng định làm gì vậy?"

Tim Diệp Trục Khê đập nhanh hơn một chút. Động tác của nàng nhẹ nhàng như vậy, mà vẫn có thể đánh thức Trương Hành Chỉ trước khi ngồi xuống? Không ngờ chàng không biết võ công mà phản ứng lại nhanh nhạy và cảnh giác hơn người biết võ. Mông Diệp Trục Khê đang định đè xuống lập tức nhấc lên, nàng cúi đầu nhìn hắn, vô tội nói: "Ta định đi tiểu, có giẫm vào chàng không?"

Hắn cũng ngồi dậy, rất ân cần đỡ lấy eo nàng: "Không phải. Không có đèn, dễ nhìn không rõ, nàng cẩn thận chút, kẻo ngã."

Cứ như vậy, nàng được hắn đỡ xuống giường. Diệp Trục Khê: "..."

Nhìn thế này, hắn quả thật là một phu quân tốt hai mươi bốn phần, còn phục vụ nàng dậy đi đêm.

Diệp Trục Khê bước xuống rồi đi ra ngoài, đã nói là đi tiểu thì cũng phải làm ra vẻ, nếu không chẳng khác nào tự thú nhận mình “dụng tâm bất lương”. Trương Hành Chỉ nhìn bóng lưng nàng thong thả đi ra, dường như vẫn không yên tâm lắm: "Có cần ta đi thắp nến cho nàng không?"

Nàng im lặng giây lát: "Không cần đâu."

Lần thử đầu tiên kết thúc trong thất bại.

Diệp Trục Khê đi tiểu tiện trở về, thấy Trương Hành Chỉ vẫn còn thức, hiếm hoi nằm im trên giường ngủ ngay ngắn, không còn trêu đùa vặt vãnh gì nữa. Không biết từ khi nào, nàng đã thật sự thiếp đi.

Tỉnh dậy, chăn đệm bên cạnh đã nguội lạnh từ lâu, Diệp Trục Khê nhấc chân đá nó xuống giường. Mấy ngày tiếp theo, nàng không sao tìm được cơ hội khác để thực hiện kế hoạch ngồi lên mặt Trương Hành Chỉ, nên trong lòng thấp thỏm không yên vì hình ảnh đó cứ lởn vởn trong đầu.

Diệp Trục Khê từng nghĩ tới việc bỏ thuốc mê Trương Hành Chỉ cho hắn bất tỉnh. Nhưng thuở nhỏ hắn yếu ớt hay bệnh, suốt ngày uống thuốc, tiếp xúc với thuốc men, chỉ cần ngửi qua là biết ngay trong đồ ăn có bị bỏ thuốc hay không.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc