Mơ màng giữa cơn lắc lư, nàng vô thức thiếp đi.
Ôn Tuyết Yểu mơ một giấc mộng.
Mở đầu giấc mộng, nàng sinh ra tại phủ Tể tướng, thân phận cao quý, mười lăm tuổi làm lễ cài trâm đã đính hôn với thế tử phủ Ninh Quốc Công, mọi chuyện đều thuận buồm xuôi gió. Cho đến khi mẫu thân mất, một người xuất hiện, phá vỡ sự yên ổn ấy.
Người đó chính là Nguyên Diệp.
Khi nàng gặp Nguyên Diệp, hắn chỉ là một kẻ đánh xe bị chủ nhà hành hạ. Vì lòng trắc ẩn, nàng đã chuộc hắn về.
Sau đó, nhiều lần được hắn cứu giúp, Ôn Tuyết Yểu càng thêm cảm mến tính cách biết ơn, báo đáp của hắn, cũng dần nảy sinh tình cảm. Thế nhưng Nguyên Diệp luôn giữ khoảng cách, chưa từng bày tỏ, khiến nàng từng cho rằng hắn đối với mình chỉ có tình nghĩa chủ tớ.
Biến cố xảy ra trong một lần hội đua ngựa. Ôn Tuyết Yểu ngã ngựa, suýt nữa mất mạng vì mũi tên lạc, Nguyên Diệp liều chết đỡ tên cho nàng, lúc hấp hối mới thổ lộ lòng mình.
Từ đó, Ôn Tuyết Yểu yêu hắn si mê, vì hắn mà hủy hôn ước, giúp hắn dự khoa cử, bước chân vào quan trường.
Trong chốc lát, chuyện đích tiểu thư Ôn gia vì một tên nô bộc hèn mọn mà từ hôn thế tử phủ Ninh Quốc Công lan khắp kinh thành. Nàng lại cam tâm tình nguyện.
Ngày thành thân, tuyết rơi đầy trời.
Nàng đội mũ phượng, khoác áo cưới rực rỡ, nhưng không đợi được thiếu niên mặc áo đỏ cưỡi ngựa đến đón, mà chỉ chờ được tin phụ thân chết thảm, huynh trưởng bị bắt giam.
Chớp mắt, Nguyên Diệp đã trở thành Thất hoàng tử, lại cưới tiểu muội cùng cha khác mẹ của Ôn Tuyết Yểu.
Thì ra hai người đó từ lâu đã có tư tình, tất cả chỉ là một màn kịch được dàn dựng.
Cuối cùng trong mộng, nàng bị muội muội – giờ đã là Vương phi – hủy dung, ném vào một ngôi miếu hoang trong trời giá rét.
Ôn Tuyết Yểu nhíu chặt mày, hàng mi run rẩy cho thấy nỗi bất an và sợ hãi.
Đột nhiên, xe ngựa xóc mạnh, rồi dừng lại.
Người trong mộng như rơi vào vực thẳm, nàng bừng tỉnh trong một trận hoảng hốt.
Ôn Tuyết Yểu ngây ra, nhưng cơ thể lại phản xạ trước lý trí, nghiêng đầu tránh né.
Bàn tay lơ lửng trong không trung khựng lại, chốc lát sau rút về.
“Tiểu thư, người gặp ác mộng ạ?” Nguyên Diệp dịu dàng hỏi, dường như không bận tâm đến phản ứng lạnh nhạt ấy, nhưng khi bắt gặp sự phòng bị trong mắt nàng, nắm tay giấu trong tay áo bất giác siết chặt.
Nghe Nguyên Diệp hỏi, Ôn Tuyết Yểu mới hoàn hồn, nhận ra phản ứng của mình quá mức, dễ khiến người khác tổn thương.
Nàng tự cười giễu bản thân, chỉ là một giấc mộng mà thôi, sao lại coi là thật? Làm sao Nguyên Diệp có thể hại nàng, lại càng không thể là hoàng tử lưu lạc.
Nàng cố nén sự bất an, gật đầu: “Chỉ là bị giấc mơ dọa sợ.”
Tạm dừng một chút, nàng lại nhìn Nguyên Diệp, chân thành giải thích: “Vừa rồi ta không cố ý tránh né ngươi.”
Nguyên Diệp khẽ gật đầu, an ủi: “Không sao. Tiểu thư đã mơ thấy gì, sao lại sợ đến vậy?”
Không hiểu sao, Ôn Tuyết Yểu không muốn kể giấc mơ kỳ quái đó cho bất kỳ ai, kể cả Nguyên Diệp.
Vì vậy nàng xoa trán, làm như không nghe thấy, khéo léo đổi đề tài: “Ta ngủ bao lâu rồi?”
“Chừng nửa nén hương.” Nguyên Diệp đáp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)