Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Rồi, Ai Còn Thủ Thân Vì Bạch Nguyệt Quang Chương 15:

Cài Đặt

Chương 15:

Lâm An Phúc cảm thấy đau tim, ông ta liếc nhìn Thẩm Kim Hòa, hậm hực ấn dấu tay lên giấy.

Cảm giác cái này vừa ấn xuống, ông ta như đã ký văn tự bán thân cho Thẩm Kim Hòa.

“Cảm ơn bố, vẫn là bố hiểu chuyện, sau này bố chính là tấm gương để con học tập. Như vậy con không sợ gì nữa rồi, anh cả, anh hai, chú tư và em út, đến lúc đó tiền mọi người kiếm được gộp lại, ba tháng con chắc chắn có thể nhận được ba trăm năm mươi lăm đồng.”

Hai cô con dâu khác của nhà họ Lâm bắt đầu nhảy dựng lên.

“Bố, dựa vào đâu mà chúng con phải bỏ tiền ra?”

“Đúng đấy, đồ cũng không phải do chúng con trộm, chúng con còn mất đồ đây này!”

Lâm An Phúc sa sầm mặt mày: “Chúng ta đều là người một nhà, đợi sau này tìm lại được đồ, sẽ chia cho các con, còn kêu ca nữa thì tống hết chúng mày về quê!”

Một câu nói này, tất cả mọi người đều im bặt.

Lâm Diệu cuối cùng cũng nôn xong, nhưng muốn đi uống ngụm nước, trong nhà cái gì cũng không có.

Hắn chỉ có thể chạy ra ngoài giếng súc miệng, tiện thể rửa mặt.

Lâm Diệu quay trở lại, Thẩm Kim Hòa đi đến bên cạnh hắn: “Đi thôi.”

“Thẩm Kim Hòa, cô còn chưa náo loạn đủ sao? Trong nhà đã bị cô làm cho gà bay chó sủa rồi!”

“Tôi làm cho gà bay chó sủa? Các người thiết kế chuyển hết đồ đi, bây giờ đổ lên đầu tôi? Lâm Diệu, anh đúng là não chứa phân. Thảo nào con người anh kinh tởm như vậy!”

Thẩm Kim Hòa nhướng mày: “Đã là bố thấu tình đạt lý, nói muốn trả lại phần tiền đó cho tôi, chuyện mất đồ trong nhà, bố tự nhiên sẽ xử lý, không cần tôi đi báo công an, cho nên… bây giờ, Lâm Diệu, tôi và anh cùng đến xưởng xin giấy giới thiệu ly hôn.”

Lâm Diệu bây giờ hận không thể bóp chết Thẩm Kim Hòa.

Hắn phất tay áo, sải bước đi ra ngoài.

Thẩm Kim Hòa cũng chẳng để ý, cứ đi theo sau hắn.

Từ khu gia đình đi ra suốt dọc đường này, Lâm Diệu phát hiện, các ông các bà bình thường nói nhiều, đều đang tụ tập ba năm người một nhóm trò chuyện ở đó, khác với mọi khi là, tại sao bọn họ cứ nói chuyện rồi lại nhìn về phía hắn?

Dường như còn chỉ trỏ vào hắn.

Lâm Diệu cứ thế nhìn sang, có mấy bà thím vậy mà còn trừng mắt với hắn.

Hắn hít sâu một hơi, tóm lại, Thẩm Kim Hòa cứ làm loạn là không có chuyện tốt.

Có thể là những người này nhìn thấy dấu tay bị Thẩm Kim Hòa đánh trên mặt hắn, đang cười nhạo hắn.

Ừ, chắc chắn là như vậy.

Lâm Diệu đi vào xưởng cơ khí, Thẩm Kim Hòa đi theo phía sau, theo hắn vào tận văn phòng.

“Cán bộ Trương, viết giúp tôi một tờ giấy giới thiệu, làm phiền rồi.”

Cán bộ Trương vừa mới đến làm việc, có chút ngơ ngác: “Lâm Diệu, cậu xin giấy giới thiệu gì?”

“Tôi muốn đi làm thủ tục ly hôn với đồng chí Thẩm Kim Hòa.”

Cán bộ Trương nhìn Thẩm Kim Hòa đang đứng xinh xắn ở phía sau: “Tôi, tôi không nghe nhầm chứ?”

Lâm Diệu liếc nhìn Thẩm Kim Hòa, phát hiện cô vẫn không ngăn cản.

Hắn bực bội nói: “Không nói đùa, anh giúp tôi viết là được, cảm ơn.”

Công nhân đến xin giấy giới thiệu, vốn dĩ là công việc của hắn.

Cán bộ Trương viết chữ lên giấy giới thiệu, lại đóng dấu.

Hắn vừa xé giấy giới thiệu vừa thử nói: “Lâm Diệu, hôn nhân là chuyện lớn, cậu thế này…”

“Chúng tôi đã thương lượng xong rồi.”

Nói xong, Lâm Diệu cảm ơn rồi đi ra ngoài.

Thẩm Kim Hòa tiếp tục đi theo bên cạnh Lâm Diệu, cùng hắn đến phân xưởng xin nghỉ.

Lần này thì hay rồi, trong xưởng cơ khí, từ văn phòng đến phân xưởng, đều biết Lâm Diệu sắp ly hôn với Thẩm Kim Hòa.

Khi hai người đi ra khỏi cổng lớn xưởng cơ khí, vừa khéo gặp Tạ Hoài vừa mới đến.

Tạ Hoài vừa nhìn thấy Thẩm Kim Hòa, cơn giận đã bốc lên.

“Thẩm Kim Hòa, hôm qua cô đánh Tiểu Nhu, hôm nay lại chạy đến nhà máy làm loạn cái gì?”

Tạ Hoài đã chuẩn bị tâm lý cho việc Thẩm Kim Hòa muốn ly hôn, ông ta biết Thẩm Kim Hòa để tâm đến Lâm Diệu nhường nào.

Tạ Nhu về nhà, Thẩm Kim Hòa sống chết không muốn rời xa Lâm Diệu.

Cho nên, bây giờ Thẩm Kim Hòa giả vờ đến mức này, ông ta cũng tưởng Thẩm Kim Hòa đang lạt mềm buộc chặt.

Đáng giận hơn là, Thẩm Kim Hòa ngay cả một tiếng “bố” cũng không gọi, trực tiếp gọi ông ta là xưởng trưởng Tạ.

“Thẩm Kim Hòa, bây giờ cô càng ngày càng không có phép tắc, ngay cả một tiếng bố cũng không gọi!” Tạ Hoài sa sầm mặt mày.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc