Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Rồi, Ai Còn Thủ Thân Vì Bạch Nguyệt Quang Chương 1:

Cài Đặt

Chương 1:

“Thẩm Kim Hòa, sức khỏe cô đã như thế này rồi, cầm bản thiết kế này cũng vô dụng thôi. Cô tự soi gương xem, có nhà thiết kế nào như cô không?”

“Mẹ, mẹ cứ nghe lời bố đi, điền tên dì Tạ Nhu vào, sau này mẹ vẫn là người mẹ tốt của chúng con.”

Thẩm Kim Hòa dựa vào ghế sô pha, cả người chẳng còn chút tinh thần nào.

Lần này, bản thiết kế của cô đã giành giải nhất cuộc thi thiết kế trang sức quốc tế.

Người đàn ông của cô - Lâm Diệu, con trai của cô - Lâm Kiến Lễ, vậy mà lại bắt cô đổi tên tác giả thành Tạ Nhu?

Thẩm Kim Hòa ho vài tiếng, chậm rãi đứng dậy, đi đến trước gương lớn sát đất.

Hiện tại cô mới bốn mươi sáu tuổi, nhưng trông chẳng khác nào bà lão sáu mươi.

Chính cô cũng cảm thấy mình e là chẳng sống được bao nhiêu ngày nữa.

Cô và Lâm Diệu kết hôn hai mươi bảy năm, chưa từng động phòng với hắn.

Đôi con trai con gái cũng là cặp song sinh nhận nuôi sau khi kết hôn.

Đến tận bây giờ, tác phẩm thiết kế cuối cùng của cô, hai cha con này cũng muốn điền tên Tạ Nhu vào, thật nực cười làm sao.

Thẩm Kim Hòa hít sâu vài hơi, không lên tiếng, hoàn toàn không muốn trả lời, cô cảm thấy quá mệt mỏi.

“Lâm Diệu, hơn hai mươi năm rồi ... nếu anh và Tạ Nhu thật lòng yêu nhau, chúng ta ly hôn đi.”

Lâm Diệu nhíu mày.

Ly hôn?

Tạm thời chắc chắn là không thể ly hôn được.

Khi còn trẻ, vì để Thẩm Kim Hòa có thể thay Tạ Nhu chăm sóc con cái, có thể hầu hạ già trẻ lớn bé nhà họ Lâm nên hắn không ly hôn.

Bây giờ Thẩm Kim Hòa là nhà thiết kế nổi tiếng, càng không thể ly hôn. Sau khi ly hôn, thương hiệu trang sức trong tay Thẩm Kim Hòa sẽ không còn là của hắn nữa.

“Thẩm Kim Hòa, đừng giở trò này nữa, cũng không xem lại bộ dạng bà cô già nua của cô đi!”

Tạ Nhu kéo tay Lâm Diệu, dịu dàng nói: “Kim Hòa, Lâm Diệu chỉ nói lẫy thôi, cậu đừng để trong lòng. Thật ra cậu cũng biết mà, thiết kế này làm ra rồi, sau này khó tránh khỏi phải tham gia rất nhiều hoạt động, chúng tôi đều sợ sức khỏe cậu không chịu nổi.”

Thẩm Kim Hòa nhìn bộ mặt này của Tạ Nhu, ngồi xuống lại, nhắm mắt nói: “Hai người ra ngoài trước đi, tôi rất mệt.”

Lâm Diệu còn muốn nói gì đó, nhưng bị Tạ Nhu kéo đi.

Mấy người đi ra khỏi phòng, Thẩm Kim Hòa từ xa còn nghe thấy tiếng Tạ Nhu: “Lâm Diệu, cho Kim Hòa chút thời gian trước đã, có lẽ cậu ấy mệt thật rồi, em tin cậu ấy sẽ suy nghĩ kỹ, hiểu được nỗi khổ tâm của chúng ta.”

Thẩm Kim Hòa mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, khi mở mắt ra lần nữa, bên ngoài trời đã tối đen.

Cô mở cửa, đèn phòng khách đang sáng, cửa thư phòng đóng chặt.

“Mẹ, nếu mụ già đó không đồng ý đổi tên thì làm sao?”

Đây là giọng của Lâm Kiến Lễ, Thẩm Kim Hòa bỗng chốc có chút hoảng hốt.

Đứa con trai cô một tay nuôi lớn, đang gọi ai là mẹ?

“Kiến Lễ, con trai ngoan của mẹ. Con yên tâm, Thẩm Kim Hòa nhất định sẽ đổi. Hơn nữa, trước đây cô ta chiếm thân phận con gái nhà họ Tạ của mẹ mười chín năm, nếu không phải nhờ ông bà ngoại con, cô ta có thể có cuộc sống tốt như vậy sao? Tất cả những thứ này đều là cô ta nợ mẹ, tất cả mọi thứ của cô ta kiếp này, đều thuộc về mẹ.”

Là Tạ Nhu.

Lâm Kiến Lễ là con trai của Tạ Nhu?

Lâm Kiến Lễ và Lâm Tư Cầm chẳng phải là trẻ mồ côi mà Lâm Diệu nhận về sau khi họ kết hôn sao?

Trong thư phòng, Lâm Diệu thở dài một hơi: “Kiến Lễ, Tư Cầm, mẹ các con nói đúng. Chúng ta dung túng cô ta ở nhà họ Lâm hơn hai mươi năm không đuổi đi, đã là phúc phận của cô ta rồi. Kiếp này cô ta sống là để chuộc tội, tất cả những gì cô ta có, đều là nhà họ Tạ và nhà họ Lâm ban cho…”

Đúng vậy, hai mươi bảy năm trước, cô tên là Tạ Kim Hòa.

Sau đó, Tạ Nhu được tìm về, cô trở thành Thẩm Kim Hòa.

Hai mươi bảy năm rồi, cô và Lâm Diệu kết hôn hai mươi bảy năm, cô chưa bao giờ biết Lâm Kiến Lễ và Lâm Tư Cầm lại là con của Tạ Nhu và Lâm Diệu.

Những năm qua cô hầu hạ hiếu kính người già hai nhà Lâm - Tạ, chăm sóc đôi con cái đưa chúng vào đại học danh tiếng, lại đưa chúng ra nước ngoài.

Tiền cô kiếm được, toàn bộ đều lấp vào lỗ hổng của nhà họ Tạ và nhà họ Lâm.

Nhưng trong mắt bọn họ, hóa ra ... tất cả đều là chuộc tội, là điều nên làm.

Thẩm Kim Hòa cảm thấy khó thở.

Cô nắm chặt nắm đấm, hít sâu một hơi, quay trở lại phòng.

Sáng sớm hôm sau, ngồi bên bàn ăn, Thẩm Kim Hòa mở miệng nói: “Lâm Diệu, Tạ Nhu, hai người mời tất cả mọi người nhà họ Tạ và nhà họ Lâm đến đây, tôi muốn trước mặt mọi người, ký tên bản thiết kế cho Tạ Nhu. Ngoài ra, tôi cũng muốn tặng thương hiệu trong tay cho Tạ Nhu, cần tất cả người nhà họ Lâm và nhà họ Tạ làm chứng.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc