Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“A, hôm nay là sinh nhật tớ à? Tớ quên mất.” Nghĩ kỹ lại, đúng là hôm nay thật: "Sao cậu biết sinh nhật tớ?”
Cô nhận lấy chiếc hộp, nói tiếng “cảm ơn”, cầm lên không nặng lắm, cũng học theo cậu ôm vào lòng.
“Chỉ là chuyện nhỏ, cũng không phải bí mật quốc gia gì, tớ có gì mà không biết. Cậu về đi, lát nữa không phải còn có lớp dương cầm sao?” Trâu Trạch cười cười, thực ra cậu đã cố ý xem sinh nhật của Kế Hân An khi thống kê hồ sơ của lớp, đây cũng coi như là lạm dụng chức quyền.
“Cậu đừng đi vội, đến sớm như vậy chắc cũng chưa ăn sáng đâu, đi ăn cùng tớ đi, tớ cũng đang đói! Ăn xong tớ đi học luôn.” Kế Hân An đang sợ lát nữa sẽ đói bụng khi luyện đàn.
“Nếu cậu đã tha thiết yêu cầu thì tớ sẽ chiều ý cậu.” Thực ra Trâu Trạch để kịp đến trước khi Kế Hân An đi học đã đến từ sáng sớm, bụng đói meo, bây giờ còn có thể cảm nhận được nó đang kêu nhưng miệng vẫn không chịu thua.
Kế Hân An cười khổ, thầm nghĩ nể tình món quà nên không so đo với cậu.
“Chỉ là một cây đàn cũ thôi, cũng không đáng tiền, để ở nhà tớ ngoài việc bám bụi ra thì chẳng có tác dụng gì khác. Cậu bây giờ vừa lúc cần, còn đỡ cho tớ tiền mua quà!” Trâu Trạch cười, trông thật sự giống như đang chiếm được hời.
“Nhưng…” Kế Hân An nhìn cây violin tinh xảo, đường cong duyên dáng trong tay, làm sao cũng không thể liên tưởng nó với cây đàn cũ không đáng tiền mà cậu nói.
“Thôi được rồi, mau cất đi, chỉ là một cây đàn cũ thôi mà! Sao lại trở nên lằng nhằng thế, tớ nói cho cậu biết, cây đàn này cậu đã nhận rồi, nếu cậu không cần tớ sẽ ném ra ngoài ngay bây giờ.” Trâu Trạch đặt cây đàn lại vào hộp, ép vào lòng cô.
Mang theo cây violin không thể từ chối, Kế Hân An vẫn có chút lo lắng, tuy cô luyện đàn chưa lâu nhưng cũng có thể nhìn ra cây đàn này không phải loại đại trà có thể mua được trên phố. Sao mình lại mềm lòng nhận nó chứ!
Nghĩ đi nghĩ lại, thôi kệ, dù sao cũng đã nhận rồi, sau này tìm cách tặng lại cậu thứ khác để bù đắp vậy!
Vào phòng đàn, Dụ Dao đã đến, đang cởi áo khoác. Cô ấy liếc nhìn Kế Hân An một cái, cũng thấy được thứ cô mang theo, liền hỏi: “Đàn mới mua à?” Cô ấy cũng biết Kế Hân An chủ nhật có lớp violin.
“Ừ.” Cô đặt nó xuống đất, thật sự không biết nên nói thế nào. Dạo này hai người tuy thường học cùng nhau nhưng quan hệ vẫn không có gì cải thiện, thậm chí Kế Hân An đôi khi còn cảm nhận được sự khiêu khích mơ hồ từ cô ấy, khiến cô không hiểu tại sao. Kế Hân An không khỏi nghĩ, chỉ vì một bài toán mà thôi, cô ấy không đến mức nhỏ mọn như vậy chứ!
“Tớ xem được không?” Dụ Dao nhìn vài lần, như thể đột nhiên phát hiện ra điều gì, cứ nhìn chằm chằm vào nó.
“Đương nhiên là được.” Kế Hân An còn cảm thấy rất lạ, cô ấy rất ít khi chủ động nói chuyện với mình.
Dụ Dao mở hộp đàn, cầm nó trong tay, sắc mặt lại có chút khó coi.
“Sao vậy?” Kế Hân An nghĩ cây đàn này chắc có gì đặc biệt, xem ra nhận nó đúng là rước lấy phiền phức.
“Không có gì, là một cây đàn tốt.” Cô ấy có chút mất tự nhiên trả lại cây đàn.
Kế Hân An trong lòng càng thêm bất an, hối hận chết đi được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







