Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tám giờ sáng, Kế Hân An như mọi ngày lê bước chân lười biếng vào văn phòng, sau đó bật máy tính, đun nước và thu dọn lại một chút tài liệu lộn xộn trên bàn.
Chờ đến lúc Kế Hân An xách ấm nước rót vào ly thì đồng hồ đã trôi qua ba mươi phút. Lúc ấy, hai người còn lại trong văn phòng mới lần lượt đến làm.
Ba người chỉ cười với nhau một cái xem như chào hỏi, sau đó Kế Hân An ngồi lại chỗ của mình và bắt đầu đọc cuốn truyện được cập nhật vào nửa đêm hôm qua mà cô vẫn chưa kịp xem.
Người ngồi đối diện Kế Hân An là chị Tiếu sắp về hưu. Chị Tiếu vừa ngồi xuống được một lúc, từ chiếc tai nghe được vặn lớn tiếng của chị đã truyền đến câu “Mau ra bài đi! Tôi chờ đến hoa cũng tàn rồi này”. Kế Hân An vừa nghe là biết chị ấy lại đang chơi Đấu Địa Chủ, chỉ một trò chơi này mà chị ấy đã chơi gần hai năm, thật sự là vô cùng kiên trì.
Bên cạnh Kế Hân An là An, tuổi chỉ lớn hơn Kế Hân An một chút, cô vẫn luôn gọi cậu ta là Cục Đá. Không biết hôm nay cậu ta lại đổi sang game online nào mới mà có vẻ hăng hái bắt đầu cày nhiệm vụ cho người chơi mới.
Đây là khởi đầu một ngày làm việc của ba người trong văn phòng này. Ở một đơn vị như thế này, nhân viên chỉ cần không tự mình từ chức hoặc làm chuyện gì phạm pháp thì về cơ bản có thể đảm bảo bạn sẽ được làm đến lúc về hưu. Dù bạn có làm tốt hay không thì sẽ không bao giờ có ai đuổi việc bạn.
Điều này cũng hình thành nên tình trạng mỗi năm người vào thì nhiều mà người ra thì ít. Dù sao người nghỉ hưu thì có hạn mà mỗi năm học sinh tốt nghiệp từ các trường trong hệ thống, con em của cán bộ công nhân viên trong đơn vị nhập ngũ rồi chuyển ngành vào đơn vị nhiều vô số.
Kết quả như vậy dẫn đến mỗi phòng đều thừa người nghiêm trọng, vài người làm việc của một người, cho nên khối lượng công việc ít đến đáng thương. Tuy nhiên, họ không thể ngày nào cũng ngồi đó ngẩn người cho nên chỉ đành tự tìm việc để làm vì dù sao chỉ cần không làm chuyện gì quá lố thì sẽ không ai đến quản.
Kế Hân An từng muốn làm một người lính, ý nghĩ này nghe có vẻ rất kỳ quái vì đối với một cô gái mà nói thì rất ít người có suy nghĩ như vậy, nhưng Kế Hân An từ nhỏ đã luôn có ý nghĩ này.
Theo thời gian trôi qua và khi nó thật sự không thể thực hiện được, Kế Hân An cũng chỉ có thể giấu nó vào nơi sâu nhất trong lòng.
Cô cũng từng có cơ hội thực hiện, lúc tốt nghiệp cấp hai, thành tích của cô không tốt lại đang trong thời kỳ nổi loạn, vì vậy sau khi tốt nghiệp thì cô không muốn tiếp tục học nữa.
Gia đình cô muốn cho cô đi nhập ngũ, làm lính hai ba năm trở về là có thể đi làm trực tiếp, cũng không cần lo tìm việc. Tuy nhiên lính nữ cũng không phải dễ dàng như vậy, một là phải có tiền, lính nam có thể tốn một hai vạn là được, nhưng lính nữ lại phải gấp mấy lần. Hai là phải có người nhà, bởi vì chỉ tiêu quá ít, trong quân đội không có người quen là không vào được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







