Nhìn kỹ thì hắn cũng không đến nỗi đáng ghét như vậy, chỉ là...
Có người khẽ đẩy cửa, len lén bước vào, đứng trước giường vẫy vẫy tay trước mặt Cửu Vi. Thấy nàng đang ngủ say trong tư thế chống cằm, người đó khẽ bật cười.
Người trên giường khẽ động mí mắt, bất an mở mắt ra. Ánh sáng mờ mờ, bóng dáng mờ ảo, qua kẽ mi dày, hắn nhìn thấy một người cúi xuống và khẽ hôn lên má Cửu Vi. Hắn đột nhiên mở to mắt.
Người đó quay đầu lại, nhìn thấy hắn giật mình tỉnh dậy, nháy mắt, lộ ra hai chiếc răng nanh nhỏ xíu, rồi đưa ngón trỏ lên môi làm dấu im lặng: “Cữu phụ phải giữ bí mật cho cháu đấy.”
Huyền Y... Sao Huyền Y lại có liên quan đến nàng? Từ khi còn ở Phủ Chất Tử sao? Hay là lúc nào khác mà hắn không biết… Huyền Y có biết thân phận thật sự của nàng không?
Thẩm Yến nhíu chặt mày nhìn hắn, thấp giọng nói: “Đi ra ngoài.”
Huyền Y thè lưỡi, rồi nhẹ nhàng lùi ra khỏi phòng.
Cửa phòng khép lại nhẹ nhàng. Trong căn phòng tĩnh lặng, Thẩm Yến nhìn người bên cạnh, nhíu mày suy nghĩ. Nàng ngủ sâu đến mức chẳng có chút đề phòng nào, bị người ta chiếm tiện nghi mà vẫn ngủ ngon lành, chẳng hề để tâm.
Thẩm Yến khẽ ngồi dậy, thấy nàng vẫn ngủ rất yên ổn. Bàn tay định đánh thức nàng chợt ngừng lại. Hắn đưa tay đỡ lấy đầu nàng, cẩn thận duỗi thẳng cánh tay nàng, để nàng nằm úp lên tấm chăn gấm. Nhìn nàng khẽ động đầu, tìm một vị trí thoải mái trong lòng bàn tay hắn rồi tiếp tục ngủ say, chưa tỉnh mà đã thiếp đi lần nữa, khiến hắn vừa tức vừa buồn cười. Bàn tay để nàng gối lên không dám rút về, hắn lẩm bẩm: “Nàng rốt cuộc mệt đến mức nào đây…” Rồi kéo tấm áo choàng trước giường phủ lên người nàng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
