Vẫn bộ dạng lém lỉnh như xưa.
Cửu Vi chỉ cười, không đáp lời.
Chủ tiệm lại nhiệt tình mời nàng vào trong tiệm, gói ghém hương nến cho nàng, đồng thời tự nhiên bắt chuyện: “Công tử đi một mình à?”
“Ừ.”
“Muộn thế này rồi mà còn cần hương nến để cúng tế sao? Có cần giấy tiền vàng mã không?”
“Tùy ông.”
“Lúc nãy mở cửa thấy công tử, ta giật mình hết hồn.”
“Sao? Ta trông đáng sợ vậy sao?” Cửu Vi đưa tay sờ mặt mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

