Nàng nhíu mày suy nghĩ điều gì đó.
“Thế Quốc cữu thì sao?” Triệu Minh Lan nắm chặt chiếc lò sưởi nhỏ, nhìn Cửu Vi đầy căng thẳng.
Cửu Vi trả lời: “Quốc cữu gia cũng không nói thêm gì nữa.” Rồi cô dừng lại một chút, cười nói: “Chắc hẳn là Quốc cữu gia và Nguyễn nương đã quá lo xa thôi. Bệ hạ bị bệnh nặng mất trí nhớ, có chút thay đổi cũng là chuyện bình thường.”
Triệu Minh Lan không nói gì, chỉ chăm chú nhìn chiếc lò sưởi trong tay, lặng lẽ ngồi im một lúc rồi ngẩng đầu nhìn Cửu Vi, dường như đã suy nghĩ rất lâu mới mở miệng: “Con người mà, ai chẳng thay đổi. Nguyễn nương chỉ từng chăm sóc ta từ nhỏ, làm sao có thể hiểu hết về ta được.”
Cửu Vi khẽ mỉm cười, im lặng đồng ý.
Đột nhiên, nàng hỏi: “Ngươi có cảm thấy ta đã thay đổi không?”
Cửu Vi ngước mắt nhìn nàng, giãn đôi chân mày ra, mỉm cười đáp: “Bệ hạ có muốn nghe sự thật không?”
“Tất nhiên rồi.” Triệu Minh Lan đứng dậy, đặt chiếc lò sưởi xuống, kéo Cửu Vi đứng dậy, bảo cô ngồi xuống mép giường, nói: “Ngươi cứ nói thẳng đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



