Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Nữ Phụ Truyện Sắc Công Lược Lại Hậu Cung Chương 4:

Cài Đặt

Chương 4:

Nàng chưa chết.

Sự thật chứng minh rằng, ông trời không chiều lòng người. Khi nàng không hề chuẩn bị tâm lý gì thì lại chết, nhưng khi đã ôm quyết tâm chắc chắn sẽ chết thì lại chẳng thể chết nổi!

Nàng chìm trong cơn hôn mê rất lâu giữa một vùng hỗn độn đen tối mịt mù, không ánh sáng, không một tiếng động. Vừa cử động nhẹ đã thấy mình lơ lửng, khiến nàng hoảng sợ tột độ – chẳng lẽ nàng đã đầu thai vào bụng mẹ rồi sao...

Nhưng nàng chưa qua cầu Nại Hà, cũng chưa uống canh Mạnh Bà, ký ức vẫn còn nguyên vẹn. Sờ thử, ngực vẫn còn, mông vẫn có – hoàn toàn khác xa với những gì nàng từng đọc trong các câu chuyện về đầu thai!

Đột nhiên, trước mắt nàng xuất hiện một luồng sáng - trắng toát, rực rỡ vô cùng. Với nàng lúc này, đó chẳng khác nào ánh hào quang từ chín tầng trời chiếu xuống, cứu rỗi chúng sinh, làm nàng suýt nữa rơi nước mắt. Một giọng nói lạnh lùng vang lên giữa bóng tối mịt mùng:

"Xin hãy chọn người có thể nhìn thấy bộ dạng ma quỷ này của ngươi."

Giọng điệu lạnh lùng nghiêm nghị, nhưng cách dùng từ lại thô lỗ vô cùng.

Trong luồng sáng trắng hiện ra năm cái tên - Lục Dung Thành, Thẩm Yến, Trường Tình, Cố Thượng Biệt, Nguyễn Yên Sơn.

Lần lượt là: cậu ruột tài giỏi của nàng, kẻ thù không đội trời chung, người nàng yêu thương nhất, trạng nguyên chưa kịp "thụ hưởng", và vị thái phó mà nàng luôn ngưỡng mộ, bạch nguyệt quang trong lòng nàng.

Luồng sáng trắng lay động, làm nàng ngây người. Điều này vượt quá sự hiểu biết của nàng, thậm chí còn kỳ quái hơn cả việc thi thể của nàng được hồi sinh!

Nàng nhìn kỹ, phát hiện ra ánh sáng phát ra từ tấm thẻ vuông nhỏ đeo trên cổ.

Tấm thẻ vuông không phải đồng, không phải sắt mà mẫu thân nàng trao cho trước lúc lâm chung.

Nàng mất đến nửa khắc đồng hồ để cố nhớ lại lời mẹ dặn ngày ấy, chỉ nhớ mang máng rằng mẹ nói khi sắp chết hãy dựa vào nó, còn gì đó về "công cụ hack game", "tùy chọn trò chơi"...

Không nhớ thêm được gì nữa, chẳng lẽ đây là một bảo vật?

Nàng bắt đầu hối hận vì thuở thiếu thời ngu muội, không chịu nghe kỹ lời mẹ.

Giọng nói kia lại vang lên lần nữa: "Xin hãy chọn người có thể nhìn thấy bộ dạng ma quỷ này của ngươi."

Nàng hơi do dự, nhưng rồi cũng mặc kệ tất cả, mở miệng nói: "Thì... Trường Tình vậy..."

Hiện tại nàng sống không ra sống, chết chẳng ra chết. Dù thứ này có là gì đi nữa, dù có hiệu quả hay không, thử một lần cũng chẳng chết thêm lần nào nữa. Hơn nữa, với bản tính đa tình, giờ đây nàng rất nhớ Trường Tình, chỉ mong hắn đừng chết quá dễ dàng...

Luồng sáng trắng chớp chớp, làm nàng bứt rứt khó chịu. Đúng lúc nàng nghĩ rằng thứ này chỉ đang đùa giỡn với mình thì đột nhiên trước mắt tối sầm, thân thể nàng lao vút xuống dưới.

Thế giới đảo lộn, nàng như đám mây rơi xuống, bị ném mạnh dưới ánh trăng sáng rọi, khiến nàng sợ đến mức nhăn nhó mặt mày, rồi chợt nhớ ra bây giờ mình chỉ là một linh hồn, không có cảm giác đau đớn.

Dưới chân là hư không, nàng sờ thử viên gạch đá cẩm thạch dưới thân, không có chút cảm giác nào.

Ánh trăng trong trẻo chiếu rọi, bóng cây hoa bên ngoài hành lang lay động lung linh. Trong khoảnh khắc, nàng nhận ra đây chính là bên ngoài điện nghỉ của mình.

Đèn trong điện vẫn sáng, nàng đứng dậy thì nghe thấy tiếng Trường Tình từ trong điện vọng ra.

"Đau không?" Giọng nói dịu dàng lo lắng, pha chút u sầu, khiến tâm hồn nàng xao động, bất giác nhớ lại ngày xưa để lấy lòng mỹ nhân, nàng và thị vệ đã diễn một vở kịch khổ nhục kế. Vì quá nhập vai, nàng thực sự bị thương, nằm liệt giường hai ngày không dậy nổi.

Khi đó Trường Tình cũng với giọng điệu này, tỉ mỉ bôi thuốc cho nàng, vừa kiêu ngạo vừa dịu dàng hỏi: "Đau không?"

Rồi nàng thừa cơ hội đó mà "chiếm đoạt" Trường Tình.

Đêm đó...

Nàng mượn ánh trăng để hồi tưởng, nhưng chợt cảm thấy có điều gì đó không đúng. Trường Tình đang nói chuyện với ai vậy?

Hoảng hốt xuyên tường vào trong, nàng nhìn thấy cảnh tượng không thể chấp nhận được.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc