Cố Thượng Biệt chính là mạng sống của nàng mà!
Âm thanh lạnh lùng vang lên: “Có muốn chọn tái sinh hay không?”
Cửu Vi vội vàng hỏi: “Có thể đưa ta trở về sớm hơn một chút được không? Trước khi Phù Nam chết, hoặc thậm chí là lúc Trường Tình phát hiện ra danh tính thật sự của ta cũng được… Ban đầu ta định tái sinh ngay trước khi Phù Nam mất mạng, nhưng càng suy nghĩ kỹ, càng thấy nếu có thể bắt đầu lại tất cả từ đầu thì tốt hơn. Trước đây ta còn quá trẻ con, quá ngây thơ, sống chẳng ra gì, giờ ta muốn làm lại từ đầu.”
Nàng vẫn chưa cam tâm, tiếp lời: “Nếu có thể tái sinh về thời điểm Triệu Minh Lan chưa chiếm đoạt thân thể của ta thì càng tuyệt!”
Âm thanh lạnh nhạt lắng nghe hết lời nàng nói, sau một hồi im lặng mới phán một câu: “Ngẫu nhiên, không thể chọn.”
Chết tiệt… sao không nói sớm!
Cửu Vi bắt đầu hoảng loạn. Nếu như lần này nàng tái sinh vào thời điểm mà cả Cố Thượng Biệt đã chết rồi thì phải làm sao đây? Không cứu được ai cả, chết như vậy quả thật quá uổng phí! Hơn nữa, rượu độc đó uống vào cũng chẳng dễ chịu gì!
Rồi nàng cảm nhận được đau đớn – không phải đau bình thường, mà là một cơn đau buốt tận xương cốt, lan khắp lưng, khiến toàn thân vừa lạnh vừa nóng. Đau đến mức nàng co giật, rên lên từng tiếng.
“Yến Hồi!” Có người gọi tên nàng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)