"Đúng vậy."
Trình Dao trông có vẻ quá nhỏ tuổi. Một đứa trẻ nhỏ như vậy thì làm sao có thể hiểu được huyền thuật chứ? Đừng nói là có thể vạch trần chiêu trò của hắn, chắc chắn chỉ là thấy người đông nên muốn nổi tiếng thôi. Nghĩ đến đây, người xem tướng ngẩng đầu nhìn Quyền Cửu Ngôn đang đứng cạnh Trình Dao. Quyền Cửu Ngôn thân hình cao lớn, khí chất phi phàm, nhìn là biết xuất thân không tầm thường. Đừng nói là Trình Dao, ngay cả một người đàn ông trưởng thành như hắn nhìn vào cũng cảm thấy tự ti. Vậy nên Trình Dao chắc chắn là muốn thu hút sự chú ý của Quyền Cửu Ngôn.
Mấy cô gái trẻ bây giờ, không lo học hành tử tế thì thôi, lại còn muốn dựa vào đàn ông để leo lên địa vị cao. Thật không biết người lớn ở nhà đã dạy dỗ thế nào nữa. Trình Dao khẽ ngẩng đầu, nhìn thẳng vào người xem tướng: "Nếu tôi mà đoán ra được họ của vị dì này thì ông thật sự có thể chặt đầu mình xuống cho tôi đá bóng chứ?"
"Đương nhiên!" Người xem tướng gật đầu: "Trương đại sư tôi nói được là làm được. Nhưng nếu cô không đoán ra được họ của vị đại tỷ này thì phải quỳ xuống dập đầu xin lỗi Bồ Tát, đồng thời bồi thường cho tôi 500 tệ tiền tổn thất danh dự."
"Được thôi, mọi người ở đây đều là nhân chứng!" Nói xong, Trình Dao quay đầu nhìn một người phụ nữ trung niên đang đứng xem gần đó: "Dì ơi, làm phiền dì bước lên trước một bước ạ."
Người phụ nữ trung niên nhìn Trình Dao, có chút không chắc chắn hỏi: "Cô bé, cháu thật sự có thể đoán ra họ của dì sao?"
Trình Dao nhìn người xem tướng: "Ông dùng mấy cái đồ vật trên bàn để đoán ra họ của người ta đúng không?" Trên bàn có mấy tấm thẻ và giấy đỏ.
Người xem tướng ngẩng cao đầu, tỏ vẻ thâm sâu khó lường: "Đây không phải là đồ vật. Đây là bát quái đồ. Những điều huyền bí trong bát quái đâu phải là một đứa con nít như cô có thể hiểu được!"
"Vậy thì hôm nay tôi sẽ thử giải mã xem sao." Trình Dao tiếp lời: "Dì ơi, làm phiền dì tiến lên phía trước vài bước, cháu sẽ bắt đầu dùng bát quái đồ để xem họ của dì nhé."
Người phụ nữ trung niên lập tức bước lên phía trước vài bước. Người xem tướng khẽ nheo mắt lại. Hắn ta muốn xem xem cái con nhóc này sẽ đoán họ của người ta bằng cách nào. Trình Dao không nhanh không chậm cầm một chồng thẻ nhỏ trên bàn, đưa cho người phụ nữ trung niên, rồi nói tiếp: "Dì ơi, bây giờ dì hãy tìm tấm thẻ có họ của dì đi ạ."
Có tất cả khoảng bảy tám mươi tấm thẻ. Trên mỗi tấm thẻ đều viết hơn năm mươi họ. Bách gia tính tuy được gọi là bách gia tính, nhưng ở Trung Quốc, số lượng các họ thực tế đâu chỉ có 100. Chữ 'bách' trong 'bách gia tính' chỉ mang ý nghĩa tượng trưng, có nghĩa là 'nhiều'. Số lượng họ thực tế ở Trung Quốc phải lên đến hàng ngàn.
Thấy Trình Dao lấy thẻ ra để cho người phụ nữ trung niên chọn, người xem tướng khẽ nheo mắt lại. Các bước này sao mà giống hệt với những gì hắn đã học vậy? Chẳng lẽ con nhóc này thật sự biết chút gì đó? Điều đó là hoàn toàn không thể! Chiêu lừa đảo này của hắn là học được ở một nơi rất xa, mà hắn phải học mất ba năm mới có thể thuần thục hết được các kỹ xảo. Con nhóc này tuổi còn nhỏ như vậy thì làm sao mà học được chứ! Chắc chắn là vừa nãy nó đã nhìn thấy cách xem bói của mình trong đám đông, nên bây giờ mới đang bắt chước theo thôi. Con nhóc này thật là ảo tưởng sức mạnh. Thật sự nghĩ rằng chỉ cần học được các bước của mình là có thể đoán ra họ của người ta sao?
"Được rồi cô bé." Người phụ nữ trung niên rút ra một tấm thẻ.
Trình Dao lại chỉ vào tờ giấy đỏ trên bàn nói: "Dì ơi, bây giờ dì hãy úp mặt tấm thẻ đang cầm xuống ô vuông có họ của dì đi ạ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


