Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô chưa hết tò mò, lại hỏi: "Thế nếu người cứu anh là một bà già thì sao? Anh sẽ làm gì, cũng sẽ lấy thân báo đáp sao?"
"Em nói linh tinh." Giang Tĩnh Viễn dù uống rượu nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo, "Nếu là một bà già, anh làm sao mà thích được, cùng lắm thì nhận bà ấy làm mẹ nuôi, suốt đời làm con trai bà, báo đáp bà cho đàng hoàng."
"Nếu em không hủy hôn với Chu Đại Hải, lấy ah ta làm chồng thì sao? Anh sẽ làm gì?"
"Anh sẽ âm thầm ở bên em." Giang Tĩnh Viễn cúi mặt xuống, vẻ mặt đầy u uất, "Anh sẽ không làm phiền em, chỉ lặng lẽ đứng từ xa."
"Vậy anh không định lấy vợ sao?"
Cố Thanh Thanh rõ kết quả nhưng vẫn muốn nghe chính anh nói.
Giang Tĩnh Viễn lắc đầu: "Cả đời này, anh chỉ muốn cưới em, ngoài em ra, chẳng ai khiến anh động lòng. Anh đam mê nghiên cứu máy móc, đam mê em. Ngoài hai điều đó ra, anh không có sở thích nào khác."
Cố Thanh Thanh nghe được câu trả lời mình mong đợi, vừa kinh ngạc vừa chua xót. Không khó hiểu vì sao kiếp trước khi cô qua đời, Giang Tĩnh Viễn chẳng nề hà mà ôm lấy thi thể cô, khóc đến đứt gan đứt ruột.
Người đàn ông này, tình yêu dành cho cô đều cất sâu trong lòng, không dễ dàng nói ra.
"Em biết rồi, sau này sẽ không hỏi nữa." Cố Thanh Thanh cảm động, sống mũi cay cay, "Nhớ những lời anh nói tối nay, không được tùy tiện qua loa với em đâu đấy."
Thật ra câu này cũng thừa, kiếp trước Giang Tĩnh Viễn đã đối tốt với cô đến thế, còn cần phải nhắc sao?
Cô có chút lo được lo mất, không dám chắc liệu đời này Giang Tĩnh Viễn có còn đối xử với cô như vậy không. Nhỡ đâu anh thay lòng thì sao?
Nói ra rồi, lòng cô thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
"Đương nhiên rồi, anh sao có thể qua loa với em được." Giang Tĩnh Viễn vòng tay ôm cô vào lòng, "Em là người thân thiết nhất của anh trên đời này, anh không bao giờ dám làm em tổn thương. Thanh Thanh, anh rất thích em, thích vô cùng.
Ngày trước thấy em bị Chu Đại Hải quát mắng, anh đã âm thầm tìm người đánh anh ta vài lần. Mỗi lần anh ta đều không biết ai đánh, đúng là đồ ngốc."
Hả? Nghe đến đây, Cố Thanh Thanh không khỏi nghĩ đến chuyện kiếp trước, khi vào dịp rằm tháng bảy, Chu Đại Hải bị thương tổn nghiêm trọng. Chẳng lẽ là do Giang Tĩnh Viễn làm sao?
Nếu anh thật lòng để tâm đến cô, làm sao có thể nhìn cô kết hôn với Chu Đại Hải mà không làm gì?
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, cô lập tức cảm giác như đã tìm ra chân tướng. Kiếp trước, việc Chu Đại Hải bị hủy hoại có lẽ chính là do Giang Tĩnh Viễn ra tay.
“Anh còn làm gì khác với anh ta nữa không? Nói em nghe thử xem.”
“Không còn gì khác, chỉ là mỗi lần anh ta bắt nạt em, anh biết được thì lại tìm cách đánh anh ta một trận.”
Giang Tĩnh Viễn nói rất nhẹ nhàng, nhưng trong tai Cố Thanh Thanh thì những lời ấy như tiếng sấm giữa trời quang.
Cố Thanh Thanh trố mắt nhìn Giang Tĩnh Viễn, đôi mắt không rời khỏi anh: “Lần nào cũng là anh tự ra tay sao?”
“Không, anh sẽ tìm người xử anh ta.” Giang Tĩnh Viễn cười tinh quái, “Tự tay làm thì chán quá, chỉ cần bỏ ra vài đồng là có khối người sẵn sàng làm.”
Cố Thanh Thanh không đáp lại, quay đầu nhìn về phía xa. Trong lòng cô có một cảm giác xót xa không nói nên lời, kiếp trước anh đã giúp cô nhiều như vậy, vậy mà cô hoàn toàn không hay biết.
Thật sự là anh luôn âm thầm ở bên cạnh cô! Và còn giấu kín tình cảm của mình, không để lộ chút nào. Nếu không phải cô tận mắt thấy cảnh đó từ linh hồn, chắc chết cũng không dám tin rằng chuyên gia cơ khí Giang Tĩnh Viễn lại cất giấu tình yêu dành cho cô trong lòng.
Giữa họ gần như không có giao tiếp nào, hầu như chẳng gặp mặt, ai mà biết được bí mật trong lòng của Giang Tĩnh Viễn?
“Từ giờ, anh không cần bận tâm đến anh ta nữa, giữa em và anh ta đã kết thúc rồi.” Cố Thanh Thanh quay lại nhìn anh, “Chúng ta chỉ cần sống cuộc đời của mình thôi.”
“Được, anh nghe theo em.” Giang Tĩnh Viễn cúi đầu, áp mặt vào má cô, “Thanh Thanh! Anh hứa, chỉ cần anh ta không đến quấy rầy em, anh sẽ không tính toán gì với anh ta.”
Trái tim Cố Thanh Thanh run rẩy, cô thử dò xét, hỏi một cách cẩn thận: “Nếu, em nói là nếu thôi, nếu em thực sự định gả cho Chu Đại Hải, anh sẽ làm gì?”
Cô muốn biết kiếp trước, chuyện Chu Đại Hải bị hủy hoại có liên quan đến Giang Tĩnh Viễn hay không, sự tò mò của cô đang bùng lên mãnh liệt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








