Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Con còn hỏi mẹ đánh con làm gì à?"
Lý Bán Hạ nhíu chặt mày, nhìn cô con gái út có ngũ quan giống Tô Hữu Phúc đến bảy tám phần. Mới mười một tuổi đã trổ mã xinh đẹp, bà thật không hiểu nổi, rõ ràng bà yêu thương nó như thế, sao lại nuông chiều nó thành ra một kẻ lớn lên đối xử với bà lạnh lùng đến vậy.
"... Con nói chuyện với chị dâu kiểu gì đấy? Ăn nói cho tử tế vào, không học được cách nói chuyện thì từ nay về sau đừng mở miệng nữa."
Tô Hồng Mai không thể tin nổi: "Mẹ! Con mới là con gái ruột của mẹ, sao mẹ lại giúp người ngoài mắng con?"
"Ai là người ngoài?"
Lý Bán Hạ không nhịn được, vớ luôn chiếc dép lê còn lại đang đặt cạnh giếng nước ném tới: "Để con chết đói cho xong, mười một tuổi đầu rồi mà còn không phân biệt được trong ngoài hả?"
"Mẹ!"
Tô Hồng Mai nhảy dựng lên né tránh, bất mãn kêu ré lên: "Chẳng phải chính mẹ thường xuyên nói thế sao?"
Lý Bán Hạ nghẹn họng.
"... Mẹ nói sai rồi. Chị dâu con gả vào nhà này thì chính là người nhà mình, sau này không cho phép nói lời như vậy nữa, nói là bị đòn!"
Tô Hồng Mai "A" một tiếng, nhíu mày trề môi, vẻ mặt rất không cam lòng.
Lầm bầm trong miệng: "Cũng đâu có cùng họ với mình..."
"Tô Hồng Mai, mẹ ruột của con cũng không cùng họ với con, có phải con định không cần cả người mẹ này nữa phải không?" Lý Bán Hạ nghĩ đến đứa con gái út được mình nâng niu trong lòng bàn tay, thế mà lúc bà lâm chung lại nói 'mẹ không qua khỏi đâu' bằng cái ánh mắt xem nhẹ như không, tim bà lại đau như rỉ máu.
Tô Hồng Mai bĩu môi: "Mẹ, con không có ý đó."
Lý Bán Hạ lạnh lùng nhìn con bé, rồi lại liếc nhìn chiếc dép lê.
Tô Hồng Mai nhạy cảm nhận ra mẹ mình đang muốn đánh người, vội vàng gật đầu: "Mẹ con sai rồi, sau này con không nói mấy lời đó nữa."
Lý Bán Hạ không thèm đáp, đi lướt qua con bé vào phòng.
"Mẹ, con đói rồi, bao giờ mới được ăn cơm ạ?"
"Hôm nay con ăn nói khó nghe, không có cơm ăn!"
Lý Bán Hạ không ngoảnh đầu lại, dứt khoát nói: "Ai cũng không được cho nó ăn cơm, để nó nhớ trận đòi hôm nay."
Tô lão đại cảm thấy lời này là đang dặn dò hai vợ chồng mình, liền nắm tay vợ gật đầu một cái.
Tô Hồng Mai ngơ ngác nhìn Lý Bán Hạ vào phòng, tức quá "Oa" một tiếng khóc rống lên rồi chạy về phòng mình.
Con dâu cả chớp mắt, hỏi Tô lão đại: "Thật sự không nấu cơm cho em út ăn sao?"
"Nghe lời mẹ đi." Tô lão đại bảo.
Con dâu cả "vâng vâng" hai tiếng, rồi cả hai cũng về phòng mình.
Chẳng bao lâu sau, Tô lão nhị và Tô lão tam cũng về đến nhà, thấy gian bếp trống không, chẳng để lại chút cơm thừa nào cho bọn họ.
Hỏi thì chỉ nhận được câu: "Ai phạm lỗi thì không có cơm ăn."
Tô lão nhị chột dạ, đành nhẫn nhịn.
Tô lão tam không phục: "Mẹ, con đâu có phạm lỗi gì, sao con cũng không có cơm ăn?"
Lý Bán Hạ chộp lấy cái ca trà lớn có dòng chữ 'Vì nhân dân phục vụ' ném thẳng ra ngoài, trúng ngay giữa trán lão tam.
"Đau là đúng, không đau không nhớ được." Lý Bán Hạ ở trong phòng vọng ra.
Vẫn là "công thức" quen thuộc đó, Tô lão nhị nhón chân rón rén vào phòng, cố gắng giảm bớt sự hiện diện của mình.
"Tô Phong Điều, anh tưởng mẹ anh là đứa ngốc hay kẻ mù hả? Lúc anh hai anh nhảy ngược nhảy xuôi trong sân định chiếm tiện nghi của anh cả chị dâu, anh trốn một bên sao không bước ra?"
Nhắc đến chuyện này Lý Bán Hạ lại thấy giận: "Tôi dạy anh thấy chết không cứu, hay dạy anh lòng lang dạ thú? Anh cả chị dâu bị bắt nạt anh không giúp, anh hai làm sai anh không khuyên, suốt ngày chỉ biết tính kế lừa tiền của tôi để tiêu xài đúng không?"
Tô lão tam: "..."
"Không phải, mẹ ơi, một người là anh cả, một người là anh hai, con biết giúp ai bỏ ai? Giúp ai cũng đắc tội người còn lại mà, con giữ trung lập không được sao?"
Lý Bán Hạ cười nhạt: "... Anh cũng biết tự bào chữa cho mình gớm nhỉ."
"Mẹ, con đói rồi, mẹ không cho con ăn thì cho con ít tiền đi. Hôm nay con thấy mẹ đang giận nên đâu dám xin tiền, đi tìm đối tượng mà trong túi không có nổi tiền mua một que kem, cô ấy giận chẳng thèm để ý đến con nữa rồi." Tô lão tam cười hì hì, được đằng chân lân đằng đầu.
Lý Bán Hạ: "Không có! Muốn tiêu tiền thì tự đi mà kiếm."
"Hả?"
Tô lão tam ngẩn người, không phải chứ, chuyện gì thế này? Anh cả anh hai cãi nhau liên quan gì đến hắn, sao lại trút giận lên đầu hắn cơ chứ?
Nghe thấy lão tam bị mắng, lão nhị và em út trốn trong phòng đều cảm thấy hả hê. Mẹ không nhắm vào một mình họ, mà là mẹ đang "tấn công diện rộng".
Mắng xong lão tam, Lý Bán Hạ úp chiếc gương nhỏ xuống bàn viết, đứng dậy đi đến cạnh giường đá một cái: "Tô Hữu Phúc, tôi không muốn ngủ chung giường với ông, ông ra ngoài mà ngủ."
"Lý Bán Hạ, bà còn định làm loạn đến bao giờ?"
Tô Hữu Phúc tức đến nổ phổi, Lý Bán Hạ dẫn vợ chồng lão đại đi ăn ngoài không gọi ông ta thì thôi đi, về cũng không biết mua cho ông ta cái gì, giờ đi ngủ cũng không để ông ta yên.
Lý Bán Hạ đứng bên giường, lặng lẽ nhìn ông ta.
Lão già Tô nghiến răng nghiến lợi, lồm cồm bò dậy khỏi giường, ôm gối đi ra ngoài.
Lý Bán Hạ bước tới khóa trái cửa phòng, lấy khăn ướt lau lại chiếc chiếu trúc trên giường một lần nữa. Nghĩ đến cảnh lão Tô vừa nằm trên chiếc giường này, bà thấy ghê tởm, liền lôi từ trong tủ ra một chiếc ga giường trải lên trên. Bà thầm tính toán, trưa mai tranh thủ giờ nghỉ trưa sẽ đi mua một chiếc chiếu mới.
Nằm trên giường, nhìn chiếc quạt trần lớn quay vù vù trên xà nhà, Lý Bán Hạ bắt đầu suy nghĩ.
Bà nghĩ về ý nghĩa của việc trọng sinh lần này.
Năm nay là năm 88, bà mới 43 tuổi, đang lúc tràn đầy năng lượng, sức dài vai rộng. Bà có một công việc ổn định và đãi ngộ tốt, hôm nay còn nắm được tiền lương của Tô Hữu Phúc trong tay, coi như... là một thời điểm trọng sinh không tệ.
Lý Bán Hạ thở dài một tiếng.
Giá mà thời điểm trọng sinh sớm hơn chút nữa thì tốt, trọng sinh về năm mười tám tuổi, lúc đó bà nhất định sẽ nghe lời khuyên của mẹ, không gả cho Tô Hữu Phúc! Cái loại đàn ông ăn trong bát nhìn trong nồi, chẳng biết là cái thứ gì!
Còn mấy đứa con này nữa, bà thật sự không muốn nuôi nữa. Nhưng nghĩ kỹ lại, dựa vào cái gì? Bà nuôi chúng khôn lớn, làm tròn trách nhiệm của một người mẹ, còn chúng thì sao? Lũ súc vật đó đã đối xử với bà thế nào?
Kiếp trước bà vắt kiệt sức mình, mua cho mỗi đứa một căn nhà. Những năm 20 ở Bắc Kinh, một căn nhà một trăm mét vuông đã bán tới hàng chục triệu tệ, chúng còn gì không thỏa mãn nữa?! Cuối đời, chúng lại lấy cái cớ bà thiên vị để trốn tránh việc phụng dưỡng, thật nực cười hết chỗ nói.
Vợ chồng lão đại từng đòi hỏi cái gì chưa? Từ lúc phân gia, từ lúc bà bán công việc của mình lấy vốn cho lão nhị làm ăn, vợ chồng lão đại chưa từng xin bà một xu nào! Ngược lại, mỗi lần đến thăm đều mang theo túi lớn túi nhỏ, còn sợ bà thiếu tiền mà nhét thêm tiền cho bà tiêu.
Lý Bán Hạ nghĩ đến đứa cháu nội đích tôn bị bà đánh mất, cổ họng không kìm được nghẹn ngào, mũi cay cay, vành mắt đỏ hoe. Bà thở dài một tiếng, nhắm mắt lại. Bà đã cố gắng đáp ứng mọi yêu cầu của con cái, kết quả nhận lại là gì?
Lũ chó má mất hết lương tâm này, lúc cần tiền thì gọi mẹ, lúc phụng dưỡng thì bảo không tiền không sức không thời gian, định phủi sạch trách nhiệm đùn đẩy hết cho vợ chồng lão đại đúng không?
Mơ đẹp đấy! Một lũ sói mắt trắng!
Ngoại trừ lão đại ra, bà tự nhận kiếp trước mình đã nỗ lực xử lý mọi việc công bằng!
Một cái sân rách cho lão đại mà bọn chúng nghĩ bà bất công sao? Nghĩ bà thiên vị đúng không?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







