Tô Quốc Thái nhíu chặt mày.
Tô Quốc Thái liếc nhìn mẹ, lông mày càng nhíu chặt hơn.
"Hồng Anh, cô về dắt xe trả lại đây ngay, cứ bảo xe này không phải của nhà mình, không cho mượn lâu thế được."
Tô Hồng Anh lắc đầu nguầy nguậy.
"Em không làm đâu. Mẹ chồng em đã nói thế rồi, em ngại lắm không dám từ chối đâu. Với lại có phải là không trả đâu, mọi người cứ quan trọng hóa vấn đề làm cái gì?"
Tô Hồng Anh lại nhét một miếng trứng vào miệng, ngẩng đầu nhìn Tô Quốc Thái: "Hay là anh Cả lấy xe nhà mình cho em mượn một chiếc mang về bên đấy?"
"Gớm, mẹ chồng cô cũng hay thật đấy. Con trai út nhà mình muốn lấy lòng vợ sắp cưới, lại đi mượn đồ của người khác để làm màu, coi nhà này là cái mỏ để đào chắc? Giỏi thật."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)