Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lý Bán Hạ nhàn nhạt liếc hắn: "Công việc tôi tìm cho anh nhất định phải chịu thương chịu khó, làm không xong là ăn đòn đấy!"
"Á..."
Lão tam tặc lưỡi: "Cái đó... để con tự mình tìm thử xem sao đã, nếu thật sự không được thì mới dám làm phiền mẹ... nhé?"
Lý Bán Hạ cúi đầu "ừm" một tiếng.
"Con ăn xong rồi."
Tô Dân An đặt bát xuống, vừa đứng dậy đi được hai bước đã bị Lý Bán Hạ gọi giật lại.
"Tự mang bát đũa của mình đi mà rửa, anh đợi ai rửa cho đấy?"
Chân mày Tô Dân An nhíu chặt lại, hắn liếc nhìn Lý Bán Hạ, nhưng bà chẳng buồn ngẩng đầu lên.
Tô Dân An hít sâu vài hơi cho bớt giận rồi quay lại, cầm bát đũa ra chỗ cần bơm nước, nhấn mạnh một cái, hứng luồng nước chảy ra tráng sơ qua bát đũa. Vốn định đặt lại lên bàn gỗ, nhưng đi được hai bước hắn lại quay người, mang vào trong bếp.
Trong lòng hắn hiểu rõ một điều: nếu hắn dám để lại trên bàn, mẹ hắn nhất định sẽ bắt hắn mang vào bếp cho bằng được!
Tô Dân An nghiến răng, từ trong bếp đi ra, về phòng cầm túi đồ nghề rồi đi làm.
Có tấm gương của hắn đi trước, lão tam húp xong bát cháo, chẳng đợi Lý Bán Hạ phải nhắc, cũng ngoan ngoãn mang bát đũa đi rửa rồi cất vào bếp.
Lý Bán Hạ cùng vợ chồng lão đại cũng ăn xong, bà thu dọn bát đũa, bảo vợ chồng lão đại về phòng chuẩn bị nhanh kẻo muộn giờ lên lớp.
Tô Hữu Phúc lén lút đi theo sau Lý Bán Hạ vào bếp, định bụng vớ lấy cái màn thầu trong giỏ. Lý Bán Hạ tiện tay cầm cái vung nồi nhôm, nện mạnh một phát vào tay ông ta.
"Á!"
Tô Hữu Phúc đau điếng, ôm tay lùi lại: "Lý Bán Hạ, bà lại đánh tôi! Bà điên thật rồi! Lý Bán Hạ dịu dàng lương thiện ngày xưa đâu mất rồi..."
"Chết rồi!"
Lý Bán Hạ lạnh lùng nhìn ông ta: "Trước khi mang tiền về đây, nếu tôi phát hiện ông ăn vụng đồ trong nhà, tôi sẽ lại sang nhà máy phụ tùng một chuyến nữa..."
"Bà lại định sang đó làm gì?"
Lòng Tô Hữu Phúc nghẹn lại, căm phẫn nói: "Bà hại tôi chưa đủ thảm sao? Còn định đi nữa!"
"Cho nên, giữ cái tay cho kỹ, đừng có chạm vào những thứ không nên chạm!"
Lý Bán Hạ đặt giỏ màn thầu lên tủ, lấy khăn sạch đậy lại, rửa sạch bát đũa rồi cất vào chạn. Bà đi ra khỏi bếp, về phòng lấy túi xách và chìa khóa xe để đi làm.
Tô Hữu Phúc tức nổ đom đóm mắt, định mặc kệ hết mà vớ lấy đồ ăn nhưng lại sợ Lý Bán Hạ thật sự đến nhà máy gây chuyện. Ông ta còn chưa biết đối mặt với đồng nghiệp thế nào, nếu để bà đến làm loạn thêm một trận nữa, chắc ông ta chỉ còn nước xin nghỉ mất.
"Không cho ăn thì thôi, nhịn một bữa cũng chẳng chết ai!"
Tô Hữu Phúc dậm chân, tự thấy mình rất có khí phách mà rời khỏi bếp.
"Cha mẹ, chúng con đi làm đây ạ."
Lão đại dắt xe đạp, cùng vợ rời khỏi sân nhỏ. Lý Bán Hạ đi ngay sau họ.
Tô Hữu Phúc chậm hơn một bước, lúc thay quần áo đi ra thì trong sân chỉ còn lại mỗi lão tam đang cầm cái quạt nan quạt lấy quạt để vào mặt.
"Mẹ anh lại lấy xe đạp đi rồi à?"
Lão tam gật đầu.
Tô Hữu Phúc: "... Thế bố làm sao bây giờ?"
Chút tiền ông ta lấy từ chỗ Tô Dân An đã tiêu sạch rồi. Hôm nay lấy gì mà đi đến xưởng?
"Thằng ba, cho bố mượn..."
Lão tam nằm ườn trên ghế bập bênh, xòe tay ra: "Bố, bố đề cao con quá rồi, trong tay con lúc nào có tiền cơ chứ?"
Tô Hữu Phúc ra khỏi cửa, chạm mặt đồng nghiệp, định mở lời mượn tạm tiền xe. Ai ngờ người kia vừa thấy ông ta đã bĩu môi khinh bỉ, né sang một bên mà đi.
Tô Hữu Phúc tức đến mức muốn ngã ngửa, lầm bầm chửi rủa Lý Bán Hạ vài câu, rồi dứt khoát rẽ sang nhà Hà Đào Hoa mượn mười đồng. Còn hai ngày nữa là phát lương, ông ta sẽ có tiền sớm thôi.
Tô Hồng Mai uống một bụng nước lã, chạy đi vệ sinh nhiều đến mức giáo viên cứ tưởng con bé bị bệnh. Vất vả lắm mới đợi đến lúc tan học, Tô Hồng Mai không nhịn nổi nữa, chạy thẳng đến nhà chồng của Tô Hồng Anh, ôm chầm lấy chị mà khóc nức nở, nói mẹ ruột ngược đãi, không cho ăn cơm, định bỏ đói con bé đến chết.
Tô Hồng Anh nghe mà lùng bùng lỗ tai. Mẹ chồng của Tô Hồng Anh thì xót xa "úi chà" liên tục, lấy đồ ăn cho Tô Hồng Mai, rồi bảo Tô Hồng Anh đưa em về nhà, nói khéo với mẹ, mẹ con nhà nào có thù hằn qua đêm.
Bà ta lại nhân lúc Tô Hồng Mai đang ăn lấy ăn để, kéo Tô Hồng Anh sang một bên nhỏ giọng dặn dò vài câu.
Tô Hồng Anh cười hì hì vỗ ngực đảm bảo: "Mẹ yên tâm, mẹ con nhất định sẽ đồng ý. Dù sao trường học của anh cả và chị dâu cũng không xa, để họ đi xe buýt đi làm cũng như nhau cả thôi."
"Nghe nói chị dâu con đang mang thai, đi xe buýt có khi còn vững vàng hơn ngồi sau xe đạp đấy." Mẹ chồng Tô Hồng Anh cười nói: "Con thay mẹ cảm ơn mẹ con một tiếng nhé."
Tô Hồng Anh gật đầu lia lịa.
Từ nhà họ Trương đi ra, Tô Hồng Anh vỗ vào sau gáy Tô Hồng Mai một cái, hỏi: "Rốt cuộc là chuyện gì? Em ăn uống cứ như quỷ đói đầu thai thế."
"Chị..." Tô Hồng Mai sụt sùi kể lại những chuyện Lý Bán Hạ làm hai ngày qua.
"Mẹ điên rồi, vì người ngoài mà định bỏ đói em! Em chỉ mới nói Diêu Giản Thư có một câu..."
Tô Hồng Anh nhíu mày: "Chẳng phải mẹ vốn không thích Giản Thư sao? Hồi đó để mua việc làm cho Tô Dân An, mẹ còn ép Giản Thư phải bỏ tiền hồi môn ra, rồi cả tiền lương của chị ta và anh cả chẳng phải đều bị mẹ nắm hết sao?"
"Không phải đâu! Hôm qua mẹ lập quy tắc cho anh cả, em trốn trong phòng nghe thấy hết rồi. Mẹ bắt anh ba đi tìm việc, bắt anh hai và anh ba mỗi tháng phải nộp tiền sinh hoạt phí, không nộp là không có cơm ăn. Anh cả và Diêu Giản Thư hai người cộng lại mà chỉ phải nộp có 40 đồng thôi!"
Tô Hồng Mai bĩu môi, hậm hực nói: "Mẹ còn bảo sau này anh hai, anh ba, anh tư kết hôn, mẹ chỉ cho 660 đồng và một tờ phiếu xe đạp thôi, nếu đối phương có yêu cầu gì khác thì tự đi mà nghĩ cách."
"Hả?" Tô Hồng Anh đầy vẻ khó hiểu: "Mẹ bị làm sao thế nhỉ?"
"Em không biết."
Hai chị em lên xe buýt, chẳng mấy chốc đã đến khu tập thể của nhà máy phụ tùng.
Về đến nhà, Lý Bán Hạ đang ở trong bếp xào rau. Chảo nóng đổ dầu, bỏ ớt khô, tỏi băm, hành lá vào phi thơm nức mũi, rồi mới bỏ khoai tây thái sợi vào, thêm chút giấm, đảo vài cái cho vừa chín tới rồi mới nêm muối và gia vị.
Gia vị trong nhà là do Lý Bán Hạ tự chế, từ mười mấy loại thảo mộc sao khô nghiền nhỏ, trộn theo tỉ lệ nhất định, thêm vào thức ăn có thể điều lý tỳ vị.
"Oa, mẹ, hôm nay có thịt kho tàu à..."
Tô Hồng Anh nhìn thấy trên bệ bếp có một hộp cơm lớn đầy ắp những miếng thịt kho tàu óng ánh, đỏ hồng, ngon mắt vô cùng, mắt cô ta sáng rực lên: "Mẹ, mẹ để lại cho con nửa hộp nhé, tí nữa con mang về cho mẹ chồng con nếm thử. Còn cả trứng hấp nữa... Trong nhà còn trứng không? Tí nữa mẹ gói hết cho con mang về luôn..."
"Muốn ăn thì tự đi mà mua, đây là cơm canh anh chị cả cô bỏ tiền ra mua ở căng tin trường đấy."
Lý Bán Hạ liếc nhìn cô ta và đứa út đang trốn sau lưng cô ta, lạnh lùng từ chối ngay lập tức.
Khoai tây xào vừa ra đĩa, Lý Bán Hạ quay sang hỏi Tô Hồng Anh đến đây làm gì.
Tô Hồng Anh "ồ" một tiếng, bĩu môi trách móc: "Mẹ, mẹ sao thế hả? Con út nó có miệng mà không có tâm, sao mẹ lại vì người ngoài mà không cho nó ăn cơm? Nó đói đến mức chạy sang nhà con, mẹ chồng con xót nó khóc tội nghiệp, lấy hết bánh kẹo để dành cho em chồng con cho nó ăn hết đấy. Một hộp mấy đồng bạc cơ, tí nữa mẹ phải bù tiền lại cho con đấy..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


