Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Năm 80: Bà Lão Bỏ Chồng Bỏ Con Chương 13: Tự Làm Tự Chịu.

Cài Đặt

Chương 13: Tự Làm Tự Chịu.

Tô Hữu Phúc cuống cuồng đến mức vã mồ hôi hột.

Trong lòng ông ta như có hàng vạn con kiến bò, hoảng loạn chạy loạn xạ, khiến ông ta thấy buồn nôn, muốn nôn mà không nôn được. Đặc biệt là những ánh mắt soi xét hoặc khinh bỉ xung quanh càng làm cho ông ta không thể chịu đựng nổi.

"Lý Bán Hạ, bà..."

Tô Hữu Phúc không dám nói nhưng Lý Bán Hạ thì dám.

"Nói đi chứ, sao ông không nói tiếp nữa? Không bịa ra được nữa à?"

Lý Bán Hạ chỉ tay vào mặt ông ta, giọng nói đầy phẫn nộ: "Tô Hữu Phúc, tôi thật sự không ngờ, ông không những không nghĩ cho tôi, mà đến cả danh tiếng của mấy đứa con ông cũng... cũng muốn bịa đặt, bôi nhọ sao?! Ông chán ghét mẹ con tôi đến mức đó cơ à?!"

Ánh mắt đám đông nhìn ông ta càng trở nên kỳ quái hơn.

Có người nhỏ giọng bàn tán: "Chuyện này là sao?"

"Cán sự Tô bảo lão nhị nhà ông ấy phối hợp với mẹ nó làm kịch, lấy cái chết ra để ép con dâu cả nhường việc?!"

"Trời đất ơi, thế này là ông ta tự tay đẩy thằng con thứ vào chỗ chết rồi còn gì?"

"..."

Đầu óc Tô Hữu Phúc bây giờ chỉ toàn là những lời chỉ trích của Lý Bán Hạ, tai ông ta ù đi, căn bản không nghe rõ những lời bàn tán đó, liền nhảy dựng lên phản bác: "Tôi không bịa đặt, tôi nói đều là thật, chính bà ta và thằng hai đã bàn bạc với nhau dùng cái chết để ép việc của con dâu cả..."

"Chát!"

Lý Bán Hạ vung tay giáng một cái tát nảy lửa, lực mạnh đến mức khiến mặt ông ta lệch hẳn sang một bên.

"Lý Bán Hạ!"

Tô Hữu Phúc ôm mặt, thở hổn hển, giận dữ trừng mắt nhìn bà.

"Tô Hữu Phúc, ông có còn là con người không hả?! Thằng hai và vợ sắp cưới của nó có tội tình gì với ông? Sao ông lại không muốn thấy chúng nó được sống yên ổn thế?!" Lý Bán Hạ lạnh lùng nhìn ông ta.

Tô Hữu Phúc ngẩn người. Hôm qua lúc bà mắng lão nhị, bà đâu có nương tay chút nào, ông ta chẳng qua chỉ nói sự thật thôi mà, sao... lại thành ra thế này?

Nghĩ đoạn, Tô Hữu Phúc mới đột nhiên nhận ra điều bất ổn. Ông ta há miệng định giải thích nhưng lời đã bị Lý Bán Hạ chặn đứng.

"Lời này của ông mà truyền đến tai bố mẹ vợ tương lai của nó, người ta liệu có gả con gái cho nó nữa không? Còn cả lãnh đạo của thằng hai nữa, họ sẽ nghĩ thế nào về nó? Tô Hữu Phúc, ông làm cha kiểu gì vậy hả?!"

Lý Bán Hạ nhận ra Tô Hữu Phúc đã hiểu ra vấn đề nhưng bà cố ý làm vậy.

Kiếp trước, vì yêu, bà đã hạ mình thấp kém đến tận cùng i, vì ông ta mà sống mà chết, vì ông ta mà nếm đủ đắng cay khổ cực trên đời, cuối cùng nhận lại được cái gì? Lý Bán Hạ thừa nhận mình hẹp hòi, bà chính là đang mượn gió bẻ măng!

Bà muốn để Tô Hữu Phúc cũng phải nếm thử cảm giác bị người ta phán xét công khai giữa đám đông là vị gì! Cơn uất hận bị đè nén bấy lâu sắp khiến bà phát điên rồi!

Trong đám đông, không ít người cũng làm cha làm mẹ, nghe lời Lý Bán Hạ xong liền xì xào bàn tán.

"... Con trai mình dù có sai trái nghìn lần thì cũng đóng cửa bảo nhau, có ai lại đi bêu rếu giữa bàn dân thiên hạ thế này không? Tô Hữu Phúc đang làm cái trò gì vậy?"

"Làm gì á? Cãi không lại vợ thì lôi mấy đứa con mà người mẹ quan tâm nhất ra để tấn công bà ấy chứ sao!"

"Hả?! Tâm địa này cũng quá... độc ác rồi?"

"Cha ruột công khai nói nhân phẩm con mình kém, đồng chí Lý nói đúng đấy, chuyện này mà truyền đến tai lãnh đạo của lão nhị nhà họ, tiền đồ của hắn coi như xong..."

Ánh mắt mọi người nhìn Tô Hữu Phúc càng thêm phần chán ghét.

Tô Hữu Phúc trăm miệng cũng không bào chữa nổi, mặt mũi lúc xanh lúc trắng, đầy vẻ giận dữ. Ông ta nhìn Lý Bán Hạ bằng ánh mắt đầy cảnh cáo, muốn bà dừng lại đúng lúc.

Lý Bán Hạ đối diện với ông ta, không hề lùi bước nửa phân.

"Cán sự Tô, chuyện này đúng là ông làm sai rồi. Chính ông bôi nhọ vợ mình trước, cãi không lại bà ấy thì lại lôi con trai ra uy hiếp người mẹ..."

"Ông đem lương đi nuôi góa phụ, vợ ông nghe tiếng gió cũng chỉ cãi nhau với ông một trận, hôm nay còn đến đón ông đi ăn tiệm tạ lỗi. Đáng lẽ nói vài câu tử tế là xong, ông lại cứ phải làm ầm lên thế này..."

Tô Hữu Phúc bị kích động đến đỏ cả mắt, vội giải thích: "Tất cả là hiểu lầm! Chỉ là lỡ lời nói ra thôi, tôi không có ý hại con trai mình, đó cũng là con tôi, sao tôi có thể hại nó..."

"Ông không muốn hại nó? Chả lẽ ông cố ý bịa ra mấy lời đó để lừa chúng tôi? Để chúng tôi hiểu lầm vợ ông?"

"Làm thế này lại càng không thể chấp nhận được!"

Căn bản không phải như thế! Tô Hữu Phúc chỉ bị Lý Bán Hạ kích động. Bà cứ mở mồm là bảo tiền của ông ta đem nuôi góa phụ, từng câu từng chữ muốn làm thối nát danh dự của ông ta, với lại... ông ta nói toàn sự thật! Sao lại thành "bịa đặt"?!

Nhưng lúc này, Tô Hữu Phúc không thể giải thích đó là sự thật được nữa. Nếu dám giải thích, tất cả mọi người sẽ cho rằng ông ta đang cố tình hại con trai không lấy được vợ, hại con đường quan lộ của con bị cản trở.

Tô Hữu Phúc không biết sự việc bắt đầu biến thành một cục diện khó giải quyết như thế này từ khi nào. Ban đầu ông ta định xây dựng cho Lý Bán Hạ một hình tượng khắc nghiệt, đối xử tệ bạc với con dâu. Giờ đây, Lý Bán Hạ chẳng hề hấn gì, ngược lại là ông ta, bị lộ ra chuyện không mang lương về nhà, lại còn mang thêm tội danh mập mờ với góa phụ. Thêm cả cái hình tượng phản diện ích kỷ, dùng con cái để uy hiếp vợ nữa.

Ánh sáng trong mắt Tô Hữu Phúc vụt tắt ngay lập tức.

Một lát sau, có người bước nhanh tới, hét lớn vào đám đông đang vây quanh tầng tầng lớp lớp: "Làm cái gì đấy?"

Có người ngoảnh lại thấy người tới liền gọi: "Chủ nhiệm Tạ đến rồi."

Đám đông nhường ra một con đường, một người đàn ông trung niên bước vào. Nhìn thấy bộ dạng thảm hại của ông ta, chủ nhiệm Tạ nhíu mày, liếc nhìn Lý Bán Hạ rồi thở dài, giơ tay giải tán đám đông: "Được rồi, vợ chồng người ta cãi nhau thôi mà, các người tụ tập ở đây xem náo nhiệt gì? Giải tán mau, ai về nhà nấy, làm việc của mình đi!"

Đám đông chào chủ nhiệm Tạ rồi cười nói rời đi. Khi người đã tản đi gần hết, chủ nhiệm Tạ lườm Tô Hữu Phúc một cái, mắng vài câu: "Tôi nói này, ông già đầu rồi mà cái mồm còn lẻo mép hơn mấy bà già, ở văn phòng nói mấy lời xằng bậy đó làm gì?! Giờ thì sướng rồi chứ?!"

"Đồng chí Lý, chuyện này là Tô Hữu Phúc làm sai. Về nhà bà muốn xử lý thế nào thì xử lý, đây là chuyện riêng của hai vợ chồng, đúng không?"

Chủ nhiệm Tạ quay sang nhìn Lý Bán Hạ, tuy trên mặt cười nhưng nụ cười không chạm tới đáy mắt.

Lý Bán Hạ không thèm quan tâm.

Chủ nhiệm Tạ hơi nhíu mày: "Tôi lớn hơn bà vài tuổi, cho phép tôi nói thẳng, Tô Hữu Phúc có sai đến mấy thì vẫn là đàn ông của bà, là bố của mấy đứa con bà. Bà à... làm việc quá thiếu suy nghĩ rồi, không nên làm lớn chuyện thế này. Bà làm ầm lên như vậy, danh tiếng của Tô Hữu Phúc trong nhà máy chắc chắn bị ảnh hưởng, bà để ông ta..."

"Chủ nhiệm Tạ."

Lý Bán Hạ ngắt lời: "Ông nên hỏi ông ta tại sao lại bôi nhọ tôi? Còn truyền đi khắp cả cái nhà máy này, đến mức công nhân trong phân xưởng cũng biết Lý Bán Hạ tôi khắc nghiệt thế nào, tệ bạc với con dâu ra sao."

Chủ nhiệm Tạ nghẹn lời.

"Sao nào, mặt của ông ta là mặt, còn của tôi thì không phải chắc?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc