Khuôn mặt Thôi Tiểu Đệ tức đến méo xệch, hung hăng lườm Tô Phong Điều một cái.
Cậu ta gào lên với Tô Dân An: "Quản cho kỹ con chó đang sủa bậy bên cạnh anh đi."
"Tiểu Đệ."
Thôi Ngọc Hà không dám để Tô Dân An nổi điên, cô ta sợ anh nói toạc sự thật ra thì bao nhiêu công sức cô ta bỏ ra lấy lòng gã đàn ông này bấy lâu nay coi như đổ sông đổ bể.
"Đừng vì mấy trăm tệ bạc mà làm hỏng tình nghĩa bạn bè, sẽ khiến anh rể em khó xử đấy."
Thôi Tiểu Đệ giật mình, ánh mắt nhìn Tô Dân An tràn đầy sự không cam lòng và nhục nhã.
Dưới ánh mắt ra hiệu của Thôi Ngọc Hà, cậu ta cúi đầu xin lỗi: "Là em lỡ lời. Anh Hai Tô đại nhân không chấp tiểu nhân, chuyện tiền nong có thể để hôm khác nói được không..."
Nói đến đây, cậu ta ngừng lại vài giây, nghiến răng nói tiếp: "Chị em không thích anh, chị em thích anh rể em, chị ấy thực sự không thể đến với anh..."
Bày ra cái vẻ "nhẫn nhục chịu đựng vì đại cục".
Tô Dân An nhướng mày.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


