Tô Dân Hưng cố mở đôi mắt đã khóc đến sưng húp, liếc nhìn Tô Hồng Mai một cái đầy vẻ sống dở chết dở.
Cậu ta lạnh lùng hỏi: "Tối qua động tĩnh lớn như thế, bố còn bị tao làm tỉnh giấc, mày không nghe thấy tí gì à?"
"... Không ạ."
Tối qua Lý Bán Hạ dọn đi, lão liền dọn ngay về phòng đó ngủ, bật quạt vù vù, đang ngủ mê mệt.
"Bố, bố ơi, nhà mình có trộm, anh Tư bị đánh rồi, bố dậy mau..."
"Cút!"
Tô Hữu Phúc gầm lên một tiếng, một vật gì đó ném mạnh vào cửa phòng, phát ra tiếng "rầm" cực lớn.
"Sáng sớm tinh mơ gào cái gì mà gào? Có để cho người ta ngủ không hả? Ban ngày ban mặt trộm đâu ra? Còn ồn ào nữa thì cút xéo hết cho ông!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)