Lý Bán Hạ cũng mỉm cười gật đầu.
Ánh mắt hai người vừa chạm nhau liền tách ra ngay. Tống Viễn Chí cười nói:
“Khách sạn đã sắp xếp xong xuôi rồi, mọi người ngồi tàu hỏa cả đêm chắc cũng mệt, cứ về khách sạn nghỉ ngơi một lát, ăn chút điểm tâm sáng đi đã…”
Bắt xe đến khách sạn, hắn dẫn mọi người lên tầng.
Cả đại gia đình được bố trí ở cùng một tầng. Các cặp vợ chồng ở một phòng, đám thanh niên chưa vợ chưa chồng thì hai người chung một phòng.
Sau khi đưa mọi người về phòng, Tống Viễn Chí nhìn đồng hồ đeo tay, nói với Lý Quốc Thịnh và Lý Bán Hạ:
“Em về trước đây, bên bệnh viện kiểm tra xong em sẽ gọi điện báo cho mọi người ngay. Có cần gì thì mọi người cứ bảo lễ tân nhé.”
“Được, cậu cứ đi trước đi, bọn anh thu dọn một chút rồi qua sau.” Lý Quốc Thịnh nói.
Lý Bán Hạ được xếp một mình một phòng giường đôi rộng rãi. Trên tàu hỏa nóng nực khiến người ngợm nhớp nháp mồ hôi, bà tắm rửa nhanh một lượt, thay bộ quần áo khô ráo rồi mở cửa xuống tầng ba.
Mọi người đã tập hợp đông đủ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

