“Không sao, em thấy anh mặc cái áo này nhất định sẽ rất đẹp!”
Tất Kiều An cười, cô chắn trước cửa phòng thử đồ, tay giơ chiếc áo khoác lên.
“Nếu anh không thích thì…”
Chưa kịp nói hết hai chữ “thì thôi”, Thẩm Ngạn Minh đã nhận lấy, tiện tay cởi áo khoác của mình ném lên đầu Tất Kiều An, rồi anh đưa tay lấy áo trong tay cô mặc vào người.
“Thế nào, có đẹp không?”
Anh không bước ra khỏi phòng thử, cũng chẳng soi gương, bởi vì với anh, Tất Kiều An chính là tấm gương.
“Ừ, đẹp lắm!”
Tất Kiều An khẽ cười, trong mắt thoáng hiện nét kinh ngạc.
Thẩm Ngạn Minh vốn dĩ là “móc treo quần áo” (dáng đẹp, chuẩn), anh không chỉ có khuôn mặt đẹp trai mà vóc dáng cũng cao lớn.
Thường ngày anh ăn mặc trầm ổn chững chạc, hôm nay khoác chiếc áo này lại khiến anh toát ra khí chất trẻ trung đầy sức sống.
“Vậy được, lấy cái này đi!”
Thẩm Ngạn Minh cởi áo đem đi thanh toán, còn Tất Kiều An thì đứng ở cửa tiệm nhìn quanh.
“Đi thôi, về nhà nào.”
“Không mua nữa ạ?”
“Ừ, lần sau lại đến.”
Anh kéo tay Tất Kiều An hướng về phía thang máy.
Vào xe rồi, Thẩm Ngạn Minh chưa vội khởi động mà quay sang hỏi cô:
“Kiều An, vừa nãy sao thế?”
Đối diện ánh mắt lo lắng của anh, Tất Kiều An mím môi, không biết mở miệng từ đâu.
“Em có thể thử tin anh. Dù em nói gì anh cũng sẽ tin, em làm gì anh cũng sẽ đứng về phía em.”
Nghe vậy, Thẩm Ngạn Minh liền hiểu cô ám chỉ ai, anh trầm mặc một thoáng:
“Yên tâm, anh sẽ không rời khỏi em, ai để ý cũng vô ích.”
Tất Kiều An cười, lắc đầu:
“Anh Ngạn Minh, lời này không thể nói chắc quá đâu. Đợi đến khi anh kết hôn, sinh con rồi…”
Nói đến đây, tâm trạng cô chùng xuống, không nói tiếp nữa.
Đến khi ấy, chẳng phải mình lại trở thành người cô độc sao?
Thẩm Ngạn Minh nhận ra sự thay đổi trong cảm xúc của cô, anh im lặng.
Lúc này, anh chưa thể nói rằng mình sẽ không kết hôn, cũng chưa chuẩn bị để nói rằng anh muốn cưới cô.
Anh đưa tay xoa đầu Tất Kiều An, khẽ hứa:
“Anh sẽ không rời xa em.”
Nói rồi, anh khởi động xa, chạy về nhà.
Suốt quãng đường, cả hai đều im lặng.
Mãi đến khi xe dừng dưới tầng hầm khu chung cư, trước khi xuống xe, Thẩm Ngạn Minh mới mở lời:
“Nếu em gặp người nào em không thích thì trước tiên hãy tránh xa. Chờ thời cơ đến rồi hãy tính tiếp.”
“Vâng, em biết rồi.”
Tất Kiều An mỉm cười gật đầu, nhưng trong lòng cô nghĩ, cho dù mình không ra tay, thì một năm sau bọn họ cũng chẳng dễ sống.
Mà trong vòng một năm, thì có thể xảy ra quá nhiều chuyện rồi.
Cả hai cùng nhau chạy đi chạy lại ba bốn chuyến mới khiêng hết đồ vào căn hộ 1602, sau đó ngồi phịch xuống ghế sofa, toàn thân rã rời, lưng đau tay mỏi chân tê.
Ngước nhìn đồng hồ, đã chín giờ mười lăm.
Tất Kiều An vội cởi áo khoác, đi chuẩn bị bữa tối.
Nếu chỉ có một mình, chắc cô sẽ nấu mì gói cho xong. Nhưng hôm nay là hai người, hơn nữa Thẩm Ngạn Minh vừa trải qua chuyến bay dài lại vừa đi mua sắm cả buổi, cô thật không nỡ để anh chịu ấm ức.
“Anh Ngạn Minh, anh đi tắm trước đi, để em đi nấu cơm.”
Cô chọn nguyên liệu cần dùng rồi bước vào bếp.
Thẩm Ngạn Minh không nói thêm, anh đứng dậy mang nội y mới cùng bộ đồ ngủ đôi ném vào máy giặt ở ban công nhỏ, hẹn giờ giặt.
Sau đó anh bắt đầu sắp xếp đồ mua về, cái gì cần cho vào tủ lạnh thì bỏ vào, cái gì để tủ bếp thì để tủ bếp.
Thu dọn đâu ra đấy, rồi anh lấy giẻ lau sạch bàn ăn, bàn trà, bệ cửa sổ.
Nghe tiếng máy giặt kêu “tít tít”, anh đi bật chế độ sấy, sau đó tháo hết ga giường, vỏ chăn, vỏ gối trong phòng ngủ đem ra giặt, ngay cả phòng khách cũng thay sạch.
Hai phòng đều được phủ ga gối sạch sẽ đã chuẩn bị sẵn.
Quần áo sấy khô được anh treo lên, bộ đồ ngủ của Tất Kiều An thì đem sang phòng khách, sau đó anh lấy khăn tắm, bàn chải mới vào phòng tắm.
Hai mươi phút sau, Thẩm Ngạn Minh mặc bộ đồ ngủ màu xám bước ra.
Thân hình anh thẳng tắp, tay phải cầm khăn lau mái tóc ngắn ướt rối, cặp mày kiếm dưới ánh đèn rọi sáng đôi mắt đen láy như mực, lấp lánh như sao trời.
Sống mũi cao, đôi môi mím nhẹ, khóe miệng hơi cong.
Trước ngực in hình trái tim hồng, khiến gương mặt thanh tú thêm vài phần đáng yêu.
Anh đứng dựa khung cửa bếp, ngắm cô gái đang bận rộn bên trong.
Cô gái ấy, cao khoảng một mét sáu tám, mặc áo sơ mi trắng dài tay bằng voan mỏng, dưới là quần jean bó sát.
Cô ấy chưa đến bốn mươi lăm ký, dáng hơi gầy khiến anh cau mày.
Nhưng mái tóc đen mượt, buộc thành búi nhỏ, mái nghiêng kẹp bằng chiếc kẹp ngọc trai, lộ ra vầng trán trắng ngần.
Đôi mày cong như lá liễu, đôi mắt hạnh trong sáng, lông mi dài cong rung như cánh quạt khẽ gõ vào tim anh.
Gò má cô ửng hồng, chóp mũi lấm tấm mồ hôi.
Một Tất Kiều An như vậy, thật tốt!
“Anh dọn xong rồi à?”
Cảm nhận được ánh mắt của anh, Tất Kiều An quay lại hỏi.
“Ừ.”
“Cơm sắp xong rồi, anh mang giúp em hai món này ra bàn đi.”
“Được!”
Anh bê ra bàn ăn một đĩa súp lơ xào tỏi, một đĩa xà lách xào, rồi thấy cô vẫn cần ít phút nữa, anh liền quay ra ban công, bỏ chăn ga vừa tháo vào máy giặt, hẹn giờ giặt tiếp.
Khi trở lại phòng ăn, Tất Kiều An đã tắt bếp, bưng món cuối cùng là tôm kho dầu ra.
Anh vào bếp múc hai bát cơm, mang ra đặt trước mặt mỗi người.
“Ừm, thơm quá, để anh nếm thử… đúng là có mùi vị của gia đình!”
Anh vội gắp một con tôm cho vào miệng, khen ngợi hết lời.
“Đương nhiên rồi, em học món này từ dì Tô đó! Vị có giống không?”
Dì Tô chính là mẹ của Thẩm Ngạn Minh, đã mất cách đây nhiều năm.
“Anh thích em nấu hơn!”
Anh yêu không phải vị món ăn, mà là yêu sự ấm áp khi được ở bên Tất Kiều An như thế này.
“Ăn thôi, muộn rồi, hôm nay ăn cơm hơi trễ.”
“Có gì đâu, chỉ cần được ở bên em, thì dù không ăn cơm anh cũng thấy yên lòng.”
Chỉ mười phút, hai người đã ăn gần hết đồ ăn.
Tất Kiều An đứng dậy thu dọn bát đũa, nhưng lúc này điện thoại cô reo vang.
Anh ra hiệu cô nghe điện thoại, còn mình thì gom bát đũa mang đi rửa sạch.
“Alô, Kiều An, sao cậu không ở ký túc? Cậu cất đồ Tiêu Phi đưa cho mình đi rồi hả?”
“Không có đâu, mình về nhà rồi, cậu gọi Tiêu Phi hỏi thử đi!”
“Vậy à, tối nay cậu không về sao?”
“Ừ.”
Tất Kiều An không muốn dây dưa với hai người đó, cô trả lời qua loa rồi để mặc bọn họ tự giải quyết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






