Tháng Sáu, Đại học Thanh Hải bắt đầu bảo vệ luận văn.
Sau khi xác định thời gian, cuối cũng Tất Kiều An cũng cảm nhận được nỗi buồn ly biệt.
Đây là kỳ “thi” cuối cùng rồi, chờ bảo vệ xong, ai nấy sẽ mỗi người một ngả.
Tất Kiều An bước lên bục, thong dong trình bày quan điểm của mình, sau đó lại bị các thầy cô hỏi mấy vấn đề liên quan trong luận văn.
Đến khi các thầy cô gật đầu tỏ ý có thể thông qua, Tất Kiều An mới thật sự thở phào.
Luận văn là viết từ trước khi trọng sinh, sau khi quay về, nhiều thứ đã không còn nhớ rõ, cũng nhờ quãng thời gian này nghiền ngẫm mấy lượt mới có thể thuận lợi hoàn thành buổi bảo vệ.
Tống Ôn Noãn giống hệt đời trước, được đánh giá luận văn xuất sắc, Trần Cẩm và Giang San San thì giống như cô, đều chỉ đạt mức hợp lệ.
Trần Cẩm có chút thất vọng, vốn tưởng mình sẽ được loại xuất sắc.
“Kiều An, sáng mai sáu rưỡi tập trung trước cửa thư viện chụp ảnh tốt nghiệp nhé!”
Vừa dập máy cuộc gọi của lớp trưởng Ngưu Quân, Tống Ôn Noãn và hai người kia cũng lần lượt nhận được thông báo.
Tất Kiều An: “Xem ra mọi người đều nhận được rồi. Mình là sáu rưỡi sáng mai, còn các cậu?”
Trần Cẩm: “Sáu giờ sáng mai.”
Giang San San: “Sáu giờ sáng ngày kia.”
Tống Ôn Noãn: “Năm giờ năm mươi sáng mai.”
“Trời ơi, phân biệt đối xử à, sao chỉ mỗi mình là ngày kia?”
Giang San San có hơi sụp đổ, dạo này cô ấy vốn dậy muộn, chụp ảnh tốt nghiệp phải dậy sớm đã đủ khổ, đằng này còn phải đi một mình.
“Mùa hè nắng gắt, chỉ có tầm sớm mới chụp được. Chắc xếp lịch ra thì thế. Cùng lắm thì sáng ngày kia mình đi với cậu.”
Tống Ôn Noãn vỗ đầu Giang San San nói.
Ngày chụp ảnh, Tất Kiều An tự đánh một lớp trang điểm nhẹ, mặc váy chiffon màu lam nhạt, đi sandal cao gót màu ngà rồi xuất phát.
Nhìn các bạn bên cạnh tràn đầy sức sống, trong lòng cô cảm khái.
Không biết lần gặp lại sau này mọi người sẽ trở thành dáng vẻ thế nào, cũng không biết họ có trụ vững nổi không.
Đúng ngày Tết Đoan Ngọ, Tất Kiều An đến lớp nhận bằng tốt nghiệp và ảnh kỷ yếu.
Cô gái trong ảnh cười rạng rỡ như hoa.
Tất Kiều An khẽ vuốt qua tấm ảnh, thầm nhủ trong lòng: Khác rồi, đời này nhất định sẽ khác.
Sau đó là cuộc vui cuối cùng.
Khoa Luật nơi Tất Kiều An học ấn định tụ tập vào ngày hôm sau Đoan Ngọ, đặt tiệc ở Khách sạn An Ninh cách trường chưa đến hai cây số.
Trùng hợp là khoa Trung Văn nơi Trần Cẩm học và khoa Máy tính nơi Tiêu Phi theo học cũng làm vào ngày này, đều ở Khách sạn An Ninh, chỉ khác tầng mà thôi.
Mọi thứ giống đời trước như đúc.
Đêm nay, Tất Kiều An muốn tìm một sự thật của kiếp trước.
Đội hình hôm nay rất “khủng”. Hơn trăm sinh viên tụ lại một chỗ.
Vốn dĩ mỗi lớp tự liên hoan, sau mấy lớp trưởng bàn bạc, bèn quyết định gộp chung, dù sao ai cũng quen nhau, biết đâu sau này đi làm còn phải va chạm, coi như vun bồi quan hệ từ sớm.
Bầu không khí rất ổn, rất náo nhiệt mà không hề lộn xộn.
Thầy cô gửi lời chúc, sinh viên phát biểu cảm tưởng, có người biểu diễn tài năng, à, còn có hai cặp tỏ tình thành công.
Tối nay, Tất Kiều An không uống bao nhiêu, nhưng lại giả vờ lơ mơ, chăm chú quan sát những người bên mình.
Một bữa cơm kết thúc, bình an vô sự.
Sau đó cả nhóm sang KTV Hoa Viên sát khách sạn, lần này hoạt động theo lớp.
Hơn ba mươi người chen trong một phòng lớn, các bạn nữ chọn bài mình thích, các bạn nam chơi trò chơi, thi thoảng ồn ào hò hét, rồi hợp ca một khúc.
Tất Kiều An nâng ly, nhấp một ngụm, đầu óc hơi lâng lâng.
Rốt cuộc kiếp trước đã xảy ra chuyện gì? Tại sao sáng hôm sau cô lại không tìm thấy chiếc nhẫn? Là vô ý làm rơi, hay bị ai đó lấy mất?
Tất Kiều An đưa tay phải ôm lấy ngực. Nó vẫn còn đây.
“Kiều An, cậu có điện thoại kìa!”
Đang mải nghĩ ngợi, cô bị người bên cạnh đẩy một cái gọi tỉnh.
Túi xách của mọi người đều chất thành đống, tiếng nhạc trong phòng át tiếng chuông, chỉ những ai ngồi gần mới nghe loáng thoáng có máy reo.
Mọi người mò một hồi, tìm ra chiếc túi, hỏi nhau mấy câu là biết của ai.
Không ai kéo khóa lấy điện thoại đưa thẳng cho người khác, mà trực tiếp chuyền cả chiếc túi đến tay chủ nhân.
Tất Kiều An nghĩ, đám bạn cùng lớp của mình nhân phẩm đều không tệ, có lẽ kiếp trước không phải họ lấy chiếc nhẫn.
Chẳng lẽ là vì mình uống nhiều, làm rơi trong phòng, hay trong nhà vệ sinh, hoặc trên đường sao?
“Kiều An, anh về rồi. Em ở đâu mà ồn thế?”
Thì ra là điện thoại của Thẩm Ngạn Minh. Chuyện này kiếp trước không hề có.
Có lẽ đời này đã đổi khác, e là cô sẽ không tìm được đáp án.
“Hôm nay liên hoan tốt nghiệp, bọn em đang ở KTV Hoa Viên.”
“Em uống rượu phải không? Em đợi đó, anh đến đón. Chừng mười lăm phút thôi.”
“Anh về rồi à?”
Giọng Tất Kiều An đầy mừng rỡ, người gần hai tháng chưa gặp cuối cùng cũng về rồi.
“Ừ, chiều nay mới về tới. Thu xếp xong liền gọi cho em. Gặp sau nhé.”
Thẩm Ngạn Minh cúp máy, nổ máy xe chạy về phía KTV Hoa Viên.
“Kiều An, ai thế? Sao cậu mừng dữ vậy?”
Cô gái giúp chuyền túi trêu chọc hỏi.
“Hì hì, vị hôn phu của tớ. Anh ấy qua đón.”
Tất Kiều An cười hì hì, có lẽ tối nay uống hơi nhiều nên trông ngốc nghếch đáng yêu.
“Tất Kiều An mà lại có vị hôn phu á!”
Một bạn nữ kêu to khiến căn phòng chợt im bặt, chỉ còn nhạc đệm tiếp tục vang.
Một nam sinh buông lời đùa, ai ngờ thật sự có người đứng dậy tỏ tình.
Lâm Nguyệt Nguyệt cũng không ngờ mình lại có thu hoạch bất ngờ như vậy.
Cậu con trai kia là tài tử của lớp, ngày thường ít nói nhưng rất có năng lực.
Lâm Nguyệt Nguyệt đã nhận lời, còn xúc động ôm chầm lấy Tất Kiều An, cứ khen cô là ngôi sao may mắn của mình.
Tất Kiều An cũng rất vui. Kiếp trước không hề có màn này, không rõ đời này hai người có đi đến cùng không.
Tất cả đều là duyên phận.
Nhân lúc cả phòng đang ồn ào, Tất Kiều An len lén chào lớp trưởng Ngưu Quân, không ngờ Ngưu Quân uống hơi nhiều, lại túm chặt quai túi của Tất Kiều An không buông, không cho đi.
Hết cách, cô đành ra cửa chờ, định lát nữa Thẩm Ngạn Minh tới sẽ nói rõ tình hình.
Ai ngờ Ngưu Quân lại níu chặt cánh tay cô không buông.
Khi Thẩm Ngạn Minh tới nơi thì thấy ngay cảnh tượng ấy: Tất Kiều An mặt đầy bất lực đang dỗ dành cậu con trai bấu lấy tay mình, bên cạnh còn hai người nữa không ngừng khuyên nhủ, dỗ dành.
Thẩm Ngạn Minh bước đến trước mặt Tất Kiều An, chẳng cần nói anh cũng hiểu tình hình đại khái.
Anh chưa kịp lên tiếng, thì Ngưu Quân đã túm lấy cánh tay Thẩm Ngạn Minh:
“Là anh muốn rước em gái nhỏ lớp tôi đi phải không. Anh không được đi! Nếu không qua bài kiểm tra của bọn tôi, tôi… tôi sẽ bắt hai người chia tay!”
Mấy nam sinh bên cạnh vội xin lỗi, nói Ngưu Quân uống say rồi.
Thẩm Ngạn Minh mỉm cười gật đầu, đỡ Ngưu Quân quay về phòng.
Đây là lần đầu Thẩm Ngạn Minh ra mắt trước mặt bạn học của Tất Kiều An.
Anh vừa bước vào phòng liền nhận được tiếng hoan hô.
Anh ung dung chào hỏi mọi người, giới thiệu bản thân, rồi mời tất cả sau này đến dự lễ cưới của mình và Kiều An.
Sau đó, anh ngồi cạnh Tất Kiều An và trò chuyện với cô.
Dưới tiếng nhạc, mọi người nghe không rõ họ nói gì, chỉ thấy hai người thì thầm to nhỏ, thân mật vô cùng!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









