Lại thêm một tuần nữa trôi qua, cuối cùng Tất Kiều An cũng nhận được cuộc gọi của Thẩm Ngạn Minh bảo sẽ tới đón mình.
Cô thu dọn tài liệu, chào mấy bạn cùng phòng rồi hớn hở chạy ra cổng trường.
“Khai mau, dạo này anh làm cái gì vậy?”
Vừa về đến nhà, thấy phòng khách chất đầy quà cáp và giỏ trái cây, Tất Kiều An liền hỏi.
“Tin không phải anh tung. Nhưng lại hợp ý anh. Kiều An, anh đã bán cổ phần đứng tên mình rồi.”
Thẩm Ngạn Minh nhìn chằm chằm vào mắt cô, muốn xem phản ứng.
“Bán rồi à? Cũng tốt. Dù gì cũng chỉ còn một hai năm nữa thôi. Bán đi thì anh khỏi phải lao tâm khổ tứ. Những năm này anh vất vả quá rồi.”
Tất Kiều An chẳng thấy đó là chuyện lớn.
“Giờ anh từ tinh anh thương giới biến thành công dân bình thường, chẳng còn chút địa vị xã hội nào rồi.”
“Đều là hư danh. Em không bận tâm. Thêm hai năm nữa, đến tiền cũng vô dụng, bấy giờ hào quang có ích gì.”
“Với lại trước đây bao nhiêu người dòm ngó anh, bây giờ anh chỉ là người thường có tiền, tự do hơn trước nhiều.”
Nghe vậy, Thẩm Ngạn Minh mỉm cười.
Đây chính là Tất Kiều An, người đã trải qua chuyện tương tự mình.
Anh nghĩ, nếu đổi là người khác, có khi đã cãi nhau ầm ĩ rồi, đây chẳng khác nào đem con gà đẻ trứng vàng đi biếu.
“Thế tức là anh không chặn lời đồn, là để bán cổ phần sao?”
“Ừ. Anh sợ ra tay bất ngờ sẽ gây chú ý. Lời đồn vừa khéo làm cái cớ, thân thể không khỏe, không còn tâm trí điều hành.”
“Nhưng trông anh đâu có giống vậy.”
“Chỉ cần các cổ đông khác chịu tin là được. Tình trạng thực của anh không quan trọng. Quan trọng là họ muốn mua.”
“Mấy lão già ấy đã sớm nhăm nhe số cổ phần trong tay anh rồi. Cơ hội mang tới tận cửa, em xem này, quà biếu từng người từng người một, đâu có nhẹ.”
“Cuối cùng anh bán cho ai?”
“Chia cho mấy cổ đông. Về sau, Tập đoàn Thẩm Thị sẽ ‘mang họ Tô’.”
Tất Kiều An gật đầu:
“Vậy sau này anh định thế nào?”
“Trước hết đi ‘ăn lương nhà nước’ đã, ít nhiều cũng có đảm bảo. Hiện giờ tiền mặt còn nhiều, đợi thêm một thời gian, chúng ta âm thầm tích một mẻ vật tư.”
Nghe xong, Tất Kiều An sửng sốt:
“Sao anh biết ăn lương nhà nước có lợi? Chẳng phải anh luôn ở Châu Âu sao?”
“Anh ở trong nước chừng nửa năm. Khi ấy anh chẳng có gì, đi bộ dọc biên giới về Hải Thị.”
“Trên đường cũng tìm hiểu chính sách trong nước. Kiều An, xin lỗi em, lúc ấy anh về muộn.”
“Không muộn. Khi đó chỉ cần nghe thấy giọng anh là em đã hạnh phúc rồi. Có lẽ em được trọng sinh cũng vì anh đã quay về.”
Tất Kiều An mỉm cười, cô đưa hai tay vuốt ve gương mặt anh.
“Anh cũng cảm ơn ông trời, cho anh thêm một lần được có em.”
Thẩm Ngạn Minh khẽ hôn lên trán cô, siết cô thật chặt vào lòng.
…
Tại khu biệt thự Viên Lâm Thục Huy ở Hải Thị.
Trong phòng khách, một người đàn ông trung niên quát vào mặt một thanh niên trước mắt:
“Cậu làm ăn kiểu gì thế? Bảo cậu đi mua cổ phần trong tay Thẩm Ngạn Minh, sao lại chẳng mua được chút nào hả?”
“Ông chủ, ban đầu chúng tôi định ép giá, ai ngờ tin Thẩm Tổng bệnh nặng bị lộ. Mấy con cáo già ở Thẩm Thị ngày nào cũng canh ở nhà Thẩm Tổng, ra giá cao hơn bên mình.”
Gã thanh niên ấm ức, ai mà biết tin lộ thế nào. Với lại, ông chủ chỉ đưa ngần ấy tiền, thua người ta thì có liên quan gì tới tôi.
“Cậu còn dám nói! Tin Thẩm Ngạn Minh bệnh nặng, tôi chỉ nói với một mình cậu. Có phải cậu lỡ miệng không?”
Ngụy Quốc Cường tức muốn vỡ tim.
Từ nhiều năm trước ông ta đã thèm muốn cổ phần Thẩm Thị, khổ nỗi đám cáo già ấy đứa nào cũng giữ khư khư.
Ông ta cũng hiểu, ai đời lại đem tiền đưa sang tay người khác.
Vì vậy, khi con gái lớn Ngụy Vân nói để ý Thẩm Ngạn Minh thì ông ta rất tán thành.
Nào ngờ sau đó Thẩm Ngạn Minh sang Châu Âu.
Mấy năm anh ta ở Châu Âu không về, nhìn Ngụy Vân lớn dần, Ngụy Quốc Cường sắp xếp vài cuộc xem mắt, đối phương đều là thanh niên tài tuấn ở Hải Thị, gia thế trong giới thương nghiệp cũng thuộc hàng “tai to mặt lớn”.
Nhưng Ngụy Vân một lòng nhớ nhung Thẩm Ngạn Minh, hoặc là không chịu đi, hoặc là đến nơi thì phá bĩnh.
Thấy chẳng làm gì nổi con, Ngụy Quốc Cường đành mặc kệ. Người ta không ở trong nước mãi, rồi sẽ có ngày nó hết mơ mộng.
Ai ngờ Thẩm Ngạn Minh lại về nước. Hôm đó Ngụy Vân về đến nhà, khóc trong phòng suốt cả buổi chiều.
Truy hỏi mãi mới biết Thẩm Ngạn Minh mắc bệnh tim rất nặng, bỏ cả công việc ở nước ngoài để về nước dưỡng bệnh.
Ngụy Vân đau khổ vô cùng, cô ta thích Thẩm Ngạn Minh đã nhiều năm, muốn lấy người đàn ông xuất sắc ấy.
Nhưng cô ta không muốn lấy một kẻ ốm yếu, dù đó là kẻ ốm yếu có tiền.
Trong khi Ngụy Vân còn ngập trong sầu thảm, Ngụy Quốc Cường lại nghe ra cơ hội.
An ủi con xong, ông ta lập tức bảo thư ký đi mua lại cổ phần trong tay Thẩm Ngạn Minh.
Thật ra ông ta cũng lo không mua được, dẫu sức khỏe Thẩm Ngạn Minh có vấn đề, thì giữ cổ phần vẫn được lĩnh cổ tức.
Nhưng nghĩ tiếp, anh ta không vợ không con, biết đâu chán đời, chẳng còn thiết tha gì nữa?
Vẫn phải thử, cơ hội thoáng qua, thành hay bại cũng phải hỏi.
Kết quả là thất bại.
Ngụy Quốc Cường nuốt không trôi.
Nếu là Thẩm Ngạn Minh không bán thì ông ta còn đỡ tức, đằng này anh ta bán rồi, lại bán cho lão Tô kia.
Uất ức bốc lên, thấy Ngụy Vân mở cửa bước vào, ông ta quát:
“Tiểu Vân, tin Thẩm Ngạn Minh bệnh nặng con còn nói với ai nữa?”
“Con chỉ nói với cha thôi.”
Ngụy Vân ấm ức, sao người đó lại bệnh nặng chứ?
“Thế sao Hải Thị đồn ầm cả lên, chỗ nào cũng là tin Thẩm Ngạn Minh bệnh nặng?”
Ngụy Quốc Cường trút giận.
“Làm sao con biết được. Cũng có khi chính Thẩm Ngạn Minh nói ra.”
Ngụy Vân cũng giận, liên quan gì tới con, con đã đủ đau lòng rồi.
“Anh ta bệnh mà lại tự đi rêu rao mình bệnh nặng chắc?!”
Ngụy Quốc Cường thấy khó tin đó là tin từ phía Thẩm Ngạn Minh.
Nếu đúng là bệnh, anh ta hẳn sẽ cố đè tin xuống, sợ gây chấn động trong công ty.
“Không bệnh à? Thẩm Ngạn Minh vốn dĩ là có bệnh!”
Ngụy Vân nổi nóng, cần gì phải cứa dao vào tim người khác? Quát xong, cô ta sầm mặt đóng sầm cửa bỏ đi.
“Xem kìa, con bé này càng ngày càng hỗn. Sao ta lại sinh ra thứ phá của như thế chứ!”
Ngụy Quốc Cường thấy tim mình nhói từng cơn.
Gã thư ký im lặng, đỡ ông ta ngồi xuống. Ngụy Quốc Cường mệt mỏi khoát tay:
“Thôi, không có duyên. Cậu về đi.”
Thư ký gật đầu, cáo từ ra về.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)