Tâm trạng tốt của Trần Cẩm bỗng tan biến.
Dựa vào cái gì chứ? Dựa vào cái gì mà bản thân điều gì cũng tốt mà lại không có được những món xa xỉ kia, còn Tất Kiều An, một cô gái mồ côi lại có nhiều đồ tốt như vậy.
Chiếc túi đó cô ta biết, phải năm con số, còn chiếc vòng vàng kia, chắc chắn cũng không thể dưới năm con số.
Tiền của Tất Kiều An từ đâu ra? Không thể là vốn dĩ đã có.
Thường ngày đồ cô ấy mặc dùng, cùng lắm hơn người khác một chút, còn chưa tới mức chi nổi hàng xa xỉ.
Vậy đáp án đã quá rõ, chắc chắn Tất Kiều An đã làm chuyện mờ ám gì đó. Chả trách tối qua không về ký túc!
Trần Cẩm giấu đi hờn ghét trong mắt, ngẩng đầu nói:
“Kiều An tối qua đi đâu thế? Lần đầu cậu qua đêm ở ngoài đấy, bọn mình lo lắm.”
Rõ ràng mình đã bảo là về nhà, mà còn cố chụp cho mình cái mũ “qua đêm ở ngoài”.
Miệng thì nói hay, lo thật thì sao tối qua không nói?
“Về nhà mà, tối qua mình nói trong điện thoại rồi mà.”
Tất Kiều An cũng chẳng giận, mặc cô ta nói, xem còn trò gì.
“Ôi xem mình này, ngủ dậy cái quên mất!”
Trần Cẩm cười khanh khách, chẳng chút ngượng ngùng:
“Nhà cậu ở đâu vậy, Kiều An?”
Vẫn không chết tâm, không hiểu chất vấn hoàn cảnh nhà mình để làm gì!
“Khu Thanh Vũ.”
Thanh Vũ là khu cao cấp nổi tiếng ở Hải Thị, xây mấy năm gần đây.
Bên trong không chỉ có bảy tám tòa chung cư, còn có hơn hai chục tòa nhà ở thường, thêm một mảng biệt thự và hẳn một ngọn núi làm khu cảnh quan.
Nhà Tất Kiều An thuộc loại diện tích lớn nhất trong nhóm nhà ở thường, toàn khu chỉ có hai căn như vậy.
Nghe xong, Trần Cẩm hít mạnh một hơi.
Mẹ nó, ngay cả có một căn hộ ở Thanh Vũ cũng đã ghê gớm lắm rồi!
Cô ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh:
“Đó là khu cao cấp nổi tiếng đấy, cậu giỏi thật!”
“Cũng là nhờ phúc cha mẹ để lại thôi!”
“Kiều An, mình nhớ cha mẹ cậu mất sớm rồi mà, đến giờ còn đủ tiền cho cậu tiêu xài sao?”
Trần Cẩm dùng giọng điệu “vì tốt cho cậu”, hận sắt không thành thép.
Tất Kiều An còn chưa nói, Tống Ôn Noãn đã nhảy dựng:
“A Cẩm, cậu nói năng kiểu gì vậy, sao lại khơi vết thương của người ta ra?”
“Chỉ là mình thấy hôm nay Kiều An đeo hai món hàng hiệu nên hơi lo cậu ấy đi sai đường.”
Giọng Trần Cẩm u uất đáng thương.
Hừ!
Tống Ôn Noãn sững người, là có ý gì?
Giang San San xen vào:
“Ý gì, nói cho rõ đi.”
“Túi của Kiều An là bản giới hạn của Gucci, giá năm con số. Vòng tay thì mình không rõ, chắc cũng không rẻ.”
Trần Cẩm nhân cơ hội nói:
“Nên mình mới muốn hỏi thêm về hoàn cảnh gia đình Kiều An. Dù sao Kiều An cũng giống mình, đều là cô nhi, bây giờ ngoài kia nhiều cám dỗ lắm.”
Khốn thật, bôi đen người khác mà còn dựng nhân thiết cho mình!
“Kiều An…”
Tống Ôn Noãn ngập ngừng, không biết nói sao, nhìn cô ấy như muốn hỏi.
Tất Kiều An mỉm cười:
“Ừ, phúc cha mẹ để lại, vẫn đủ mua.”
“Nhưng cũng không thể tiêu như thế chứ. Kiều An, thói quen này không tốt đâu.”
“Cậu không có nguồn thu, ngày nào cũng tiêu như thế, nhiều tiền mấy trụ được mấy tháng? Trước đây cậu đâu có hoang phí vậy, sao tự dưng…”
Đúng là “chị gái tâm lý” nhỉ, nghe như mình không hiểu chuyện, nào là sùng bái xa xỉ, nào là bỗng chốc phát tài?
Tất Kiều An lười đôi co:
“Tối qua vị hôn phu của mình về, mấy món đó là quà anh ấy tặng.”
“Vãi, Tất Kiều An cậu có vị hôn phu á? Giấu bọn mình kỹ thế! Mau kể xem là nhân vật phương nào!”
Giang San San bất giác buột miệng.
“Đúng thế đúng thế, trời không công bằng. Người ta mới đôi mươi đã có vị hôn phu, còn mình hai mươi ba bốn rồi vẫn chưa có người yêu.”
Tống Ôn Noãn tay ôm ngực làm bộ đau khổ, nhưng mắt cười rạng rỡ.
“Mình không cố tình giấu đâu. Đó là thanh mai trúc mã, anh ấy vẫn luôn ở nước ngoài.”
Tất Kiều An không nói chi tiết.
Nếu không phải còn phải chung đụng vài tháng, dễ đụng mặt Thẩm Ngạn Minh, thì đến chừng ấy cô cũng chẳng muốn mở miệng.
Nghe vậy, Trần Cẩm lại nghĩ rằng có phải bịa chuyện vị hôn phu để che nguồn gốc đồ xa xỉ không?
Rồi cô ta lại tự an ủi, Tiêu Phi đẹp trai, năng lực cũng mạnh, không đầy một năm là mua nổi mấy thứ hàng hiệu thôi.
Nghĩ vậy, tâm trạng cô ta cũng khá hơn.
Nhìn Tất Kiều An nằm trên giường lướt điện thoại, Trần Cẩm bĩu môi.
Cùng là cô nhi cả, chắc vị hôn phu của cô ta cũng chẳng phải nhân vật gì to tát, bằng không người ta đã sớm hủy hôn rồi.
Đổi xoay một hồi, Trần Cẩm lên tiếng:
“Mình đi hẹn hò với Tiêu Phi đây, trưa không ăn cùng các cậu đâu nhé.”
“Đi đi, vun đắp tình cảm cho tốt nha!”
Giang San San nháy mắt trêu.
Trần Cẩm phất tay, nhếch môi cười đắc ý rồi ra cửa.
Bên này, Tất Kiều An bắt đầu chuỗi ngày chán chường của sinh viên năm tư, bên kia, Thẩm Ngạn Minh thì phấn khởi mua sắm ở Quảng trường Thời Đại.
Mua cho Tất Kiều An trước, đồ xuân hè mẫu mới, cứ thấy đẹp là mua.
Chốc lát anh đã xách hơn chục túi.
Lại ghé đúng cửa hàng nội y hôm qua, nhờ đúng cô nhân viên hôm qua chọn giúp mấy bộ đồ lót nữ, đóng gói rồi gửi hết ra xe.
Anh muốn mua giày cho Tất Kiều An, nhưng giày không thử thì không ổn.
Thôi, đợi hôm nào đi cùng Kiều An vậy.
Sau đó anh mua cho mình ít quần áo.
Trước giờ toàn đồ công sở phục vụ công việc, trông già dặn quá.
Vốn đã hơn Tất Kiều An tám tuổi, Thẩm Ngạn Minh quyết định sắm vài món khiến mình trông trẻ trung hơn.
Lại thêm hơn chục túi chất lên xe, anh hài lòng quay về.
Đi qua một ngã tư, đèn đỏ chặn xe lại.
Anh ngước nhìn đồng hồ đếm ngược còn 115 giây, vừa nhảy sang đỏ.
Còn thời gian, anh đảo mắt nhìn quanh, hình như con phố này hơi khác so với ký ức ở kiếp trước.
Kia là…
Sau cửa kính quán cà phê ở góc đường, Thái Thuần đang ngồi đối diện một người phụ nữ xinh đẹp.
Nhìn là biết Thái Thuần rất cung kính với đối phương.
Người phụ nữ đó là ai? Trông quen quen…
Thẩm Ngạn Minh quyết định lái xe vòng lại xem. Đèn xanh bật, anh tấp xe ngay ngoài cửa sổ quán.
Chiếc xe của anh khá kín đáo, mua riêng để đi hằng ngày, tránh bị chú ý.
Thái Thuần chưa từng thấy chiếc này, cộng thêm kính dán phim, không lại gần thì khó mà nhận ra người ngồi trong xe là ai.
Anh dõi theo hai người kia hơn mười phút, mới chợt nhớ ra hồi mới đi làm, anh từng dự một buổi tiệc rượu, có một cô gái cứ lảng vảng đến cạnh anh, nằng nặc đòi xin liên hệ.
Hôm đó anh bực phát mệt, chuồn đi sớm. Nhớ lại thì… hình như cô gái đó họ Ngụy.
Ngụy sao? Chẳng lẽ đây chính là “cô Ngụy” đã bí mật mua chuộc Thái Thuần?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)