Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Sao vậy ạ?”
Tất Kiều An thấy gương mặt đen sầm của Thẩm Ngạn Minh thì lo lắng hỏi.
“Không sao. Về sau anh sẽ tặng em nhiều món quà tốt hơn nữa.”
Thẩm Ngạn Minh thu lại cơn giận, anh nghiêm túc hứa hẹn với Tất Kiều An.
“Không cần đâu, quà không quan trọng, quan trọng là tấm lòng.”
Tất Kiều An mỉm cười, đại khái đoán được đã xảy ra chuyện gì.
Thẩm Ngạn Minh mở vali, lần lượt lấy đồ ra.
“Đây là hai bộ dưỡng da anh mua cho em. Anh nghe mấy nữ quản lý ở công ty nói về hai hãng này, không biết hãng nào tốt hơn nên mua cả hai.”
“Đây là đồ trang điểm, là nhân viên bán hàng giới thiệu khi anh mua dưỡng da. Em thử xem dùng có hợp không.”
“Còn đây là bộ nước hoa dòng Glue mini, tổng cộng mười hai chai. Anh đã ngửi mẫu rồi, mùi đều ổn. Em chọn mùi mình thích nhất, lần sau anh mua thêm.”
“Anh còn chọn cho em mấy chiếc váy liền thân nữa.”
“Đây là rượu vang, chỗ trống không nhiều nên chỉ mang được ba chai. Em nếm thử, nếu thích thì anh bảo bên kia gửi về.”
“Ừm, còn một chiếc túi, nhân viên bảo là bản giới hạn.”
Anh lấy đồ trong vali ra hết, Tất Kiều An sững sờ.
“Anh Ngạn Minh, sao nhiều thế, nhiều quá rồi. Em lấy một món là được.”
“Chưa nhiều đâu, còn nữa cơ!”
Nói rồi anh mở tiếp chiếc vali khác, lấy nửa vali quần áo của mình ra, bên dưới toàn là những hộp quà nhỏ.
“Những thứ này đều là trang sức anh mang về cho em, em xem có thích không.”
Tất Kiều An ngồi xổm xuống, mở từng hộp, bày lên giường.
Trời ơi, tim cô như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Có dây chuyền, vòng tay, nhẫn, kẹp tóc có gắn kim cương, có vàng, có ngọc trai, còn có cả phỉ thúy…
Tất Kiều An ngơ ngác nhìn Thẩm Ngạn Minh:
“Anh… anh không phát sốt chứ? Sao mua nhiều trang sức thế?”
“Thích không? Vốn dĩ anh còn muốn mua thêm, chỉ là sợ em không thích. Lần sau anh dẫn em đi chọn.”
Tất Kiều An vội lắc đầu:
“Đừng, đừng… đắt quá. Có bán em đi cũng trả không nổi.”
Nói cho cùng, Tất Kiều An cũng coi như là một “tiểu phú bà”.
Thuở nhỏ cô sống rất hạnh phúc, cô và Thẩm Ngạn Minh đều ở khu biệt thự Tử Tinh, hai nhà là hàng xóm, bình thường quan hệ rất tốt.
Về sau, khi Thẩm Ngạn Minh 20 tuổi, cha Thẩm đi công tác ở Kinh Thị thì đột ngột lên cơn nhồi máu cơ tim qua đời.
Nhưng vì cha qua đời, anh quyết định vào Thẩm Thị, gìn giữ tâm huyết của ông.
Từ nhỏ anh đã không thích người lạ ra vào nhà mình, nên nhiều năm nay nhà họ Thẩm cũng không thuê giúp việc, cùng lắm thỉnh thoảng nhân lúc anh đi vắng mới mời cô tạp vụ đến dọn dẹp một lần.
Công việc của Thẩm Ngạn Minh rất bận, lại hay đi công tác, anh không yên tâm để mẹ ở nhà một mình.
Mẹ Tất bèn đề nghị đón dì Tô về nhà mình ở, nhưng dì Tô thấy ở nhà người khác bất tiện.
Cuối cùng, hai nhà bàn bạc, quyết định mua hai căn hộ ở khu Thanh Vũ mới xây, lại làm hàng xóm.
Hai nhà vốn quen ở nhà lớn, nên chọn luôn căn 240 mét vuông.
Ban ngày dì Tô có thể sang nhà họ Tất ăn cơm, tối về nhà cũng chỉ là đi qua một cánh cửa rồi vào một cánh cửa, có việc thì gọi một tiếng là được, chẳng qua chỉ cách nhau một bức tường.
Cứ thế, hai nhà chung sống bốn năm.
Vì mở rộng kinh doanh, Thẩm Ngạn Minh sang Châu Âu.
Cùng năm ấy, dưới ảnh hưởng vô hình từ anh, Tất Kiều An mới 16 tuổi đã đỗ vào Đại học Thanh Hải.
Cha mẹ Tất mừng hết sức, quyết định đưa Kiều An và dì Tô đi du lịch nước ngoài.
Vì dì Tô đã mấy tháng chưa gặp con trai, cha Tất quyết định cả nhà bay sang Châu Âu.
Thế là bốn người rong ruổi hơn nửa tháng ở đó.
Thẩm Ngạn Minh chỉ đi cùng ngày đầu và ngày cuối, còn lại anh bận tối mắt tối mũi, thoắt ẩn thoắt hiện như rồng thần.
Trong nước còn công việc, cha mẹ Tất đã mua vé về nước sớm.
Thấy dì Tô không nỡ rời, cha Tất chủ động để Tất Kiều An ở lại bầu bạn thêm với dì Tô ở Châu Âu, về trước khi nhập học là được.
Nào ngờ tai họa khôn lường, rõ ràng là phương tiện có tỷ lệ tai nạn thấp nhất, nhưng trớ trêu thay, máy bay chở cha mẹ Tất lại gặp nạn.
Nghe tin, Tất Kiều An khóc ngất.
Một cô gái 16 tuổi bỗng chốc mất cả cha lẫn mẹ, từ nay thành cô nhi, chỉ còn lại một mình.
Dì Tô day dứt không nguôi, luôn nói lỗi ở mình, nếu không phải vì bà nhớ con trai, thì cha mẹ Tất đã không sang Châu Âu, cũng sẽ không gặp chuyện.
Tất Kiều An không trách dì Tô, ai có thể ngờ tai nạn xảy đến.
Thấy dì Tô khóc còn nhiều hơn mình, cô càng đau lòng.
Thẩm Ngạn Minh xin nghỉ, đưa Tất Kiều An và dì Tô về nước, giúp lo hậu sự cho cha mẹ Tất.
Được Tất Kiều An đồng ý, anh bán công ty nhỏ của cha Tất, rồi bán căn biệt thự ở khu Tử Tinh và chiếc xe của cha mẹ, gửi vào tài khoản đứng tên Kiều An tổng cộng hơn năm chục triệu.
Có khoản tiền ấy, dù sau này Tất Kiều An không làm gì thì cũng có thể sống an nhàn cả đời.
Thẩm Ngạn Minh luôn ở bên cạnh cô.
Thấy cô bé bám đuôi mình từ nhỏ ngày một tiều tụy gầy đi, anh xót xa khôn tả, bèn nói với cô rằng mình quyết định ở lại trong nước để ở bên cô.
Tất Kiều An bật khóc, nói không thể làm liên lụy anh, nói mình sắp thành niên, có thể tự chăm sóc, lại còn phải ở ký túc, sau này có bạn cùng phòng bầu bạn, cô sẽ dần vượt qua được.
Nghe vậy, Thẩm Ngạn Minh ôm cô một cái, nhưng trong lòng đã tính xong.
Anh cho mình bốn năm nữa, bốn năm sau sẽ quay về, khi ấy là có thể ở cạnh Tất Kiều An.
Sau khi anh đi, dì Tô cũng chăm sóc Kiều An như mẹ ruột.
Nhưng dì Tô mãi không thoát khỏi áy náy, tinh thần mỗi lúc một kém, sức khỏe cũng dần sa sút.
Chỉ hơn một năm sau, dì Tô không chống đỡ nổi nữa.
Dì nói cả đời chưa làm điều gì trái lương tâm, chỉ có lỗi với mỗi Tất Kiều An, dì không thể tự tha thứ.
Dì nhiều lần bắt Thẩm Ngạn Minh hứa phải chăm sóc Kiều An thật tốt.
Tất Kiều An vừa khóc vừa nói mình chưa từng trách dì.
Nếu năm đó không phải dì Tô không muốn về nước sớm, thì có lẽ chính cô cũng đã không còn trên đời.
Thẩm Ngạn Minh về nước ở bên mẹ mười mấy ngày, rồi dì Tô cũng rời đi.
Tất Kiều An phát hiện anh ít nói hẳn, có khi cả ngày ngồi thẫn thờ.
Lo liệu hậu sự cho mẹ xong, trước khi đi, Thẩm Ngạn Minh dặn Kiều An rằng có việc gì cũng phải liên lạc với anh, bất kể chuyện gì, anh sẽ quay về.
Có lẽ anh còn chìm trong nỗi đau mất người thân, quanh người tỏa ra hàn khí khiến Tất Kiều An thấy sợ, cô lo có phải anh đang oán trách mình hay không.
Chuyện này đúng là mớ bòng bong, nói đi nói lại, không ai cố ý, không ai có ác ý, nhưng mọi chuyện vẫn cứ thế mà xảy ra.
Sau đó, hai người mỗi người một cuộc sống, đến Tết lễ thì đôi khi gọi cho nhau một cuộc.
Anh rất bận, thỉnh thoảng nhớ đến Kiều An, cũng không biết cô bé ấy sống thế nào.
Kỳ lạ là mỗi lần định về nước là lại có việc mới, thế là thoắt cái ba năm đã trôi qua.
Mãi đến khi dự án KM ký kết, anh trở về thì phát hiện Tất Kiều An đã ở bên Tiêu Phi.
Nhưng, đời này thì khác rồi.
(Hà, nói nhiều như vậy chẳng qua là muốn bày tỏ rằng cho dù Tất Kiều An là “tiểu phú bà”, thì cũng vẫn không mua nổi đống trang sức mà Thẩm Ngạn Minh tặng kia!)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)