"Vớ vẩn!" Đỗ Thanh Thần đầu đau như búa bổ, nhưng vẫn gắng gượng quay sang Đỗ Như Lâm, hỏi: "Đệ đọc sách rồi mà cũng tin chuyện này sao? Không cản phụ thân lại à?"
Đỗ Như Lâm cúi đầu. Thật ra cậu đã cảm thấy từ lâu rằng ca ca mình sau khi bị thương nặng đã thay đổi rất nhiều, trưởng thành và đáng tin cậy hơn trước. Chắc chắn huynh ấy sẽ phản đối chuyện này!
Nhưng cậu vẫn nói: "Nhưng... nhưng mà lỡ như, lỡ như vết thương của huynh thật sự khỏi nhờ chuyện này thì sao..."
"Cho dù không thành thân, ta cũng sẽ tự khỏi!" Đỗ Thanh Thần nghiến răng nói.
"Nhưng đại phu bảo rằng huynh bị thương không nhẹ, nói không chừng..."
"Ái da!" Đỗ Phụ giơ tay vỗ lên đầu Đỗ Như Lâm một cái rồi lườm cậu, khiến cậu lập tức ngậm miệng.
"Phụ thân! Đừng làm con tức thêm nữa, đầu con đau lắm. Mau hủy hôn sự này đi, đừng làm loạn nữa." Đỗ Thanh Thần nhíu mày, tỏ vẻ đau đớn đến không chịu nổi.
"Thế còn bây giờ? Tại sao lại đồng ý nhà chúng ta? Còn muốn xung hỉ?" Đỗ Thanh Thần âm thầm đảo mắt, quyết tâm thuyết phục đệ đệ.
"Bởi vì mấy năm nay, danh tiếng nhà họ không tốt. Thật sự, ca à, tuy là thím mai mối trước lên tiếng dạm hỏi, nhưng đệ thấy nhà ta chiếm lời đó. Đệ gặp rồi, người thật sự rất tốt. Dù danh tiếng nhà họ xấu, nhưng chuyện đó không liên quan đến nàng ấy."
Đỗ Như Lâm hạ giọng, ghé sát tai ca ca mình, nói thầm. Dù sao cũng là người đọc sách, nói lời "chiếm lời" thế này, cậu có chút không tự nhiên.
"Tiếng tăm gì? Nói ta nghe thử xem." Đỗ Thanh Thần định dựa vào chuyện danh tiếng để phản bác. Dù sao cũng chỉ một câu: Không đồng ý!
"Ca còn nhớ chuyện mấy năm trước Hầu phủ tìm con không? Chính là ở thôn Tô gia, một hộ nông dân nhận nuôi một thiếu gia của Hầu phủ. Nhưng đối xử với người ta không ra gì, bắt sống trong chuồng lợn, làm toàn việc bẩn thỉu, nặng nhọc. Nói là con nuôi, nhưng thực chất là đối xử như đầy tớ. Sau đó người của Hầu phủ tìm được, đưa thiếu gia về kinh, cũng không để lại chút bồi thường nào cho nhà họ Tô, chỉ nói rằng: Đối xử không tốt với thiếu gia của họ, không trả thù đã coi như trả ơn rồi. Sau đó không buồn ngó ngàng đến nhà họ Tô, cứ thế mà đi."
Đỗ Thanh Thần thoáng khựng lại, đây chẳng phải là... nhân vật chính sao?
Nhân vật chính, Tô Noãn, được thôn Tô gia nhận nuôi, lớn lên trong khổ cực, sau đó được người Hầu phủ đón về, bắt đầu hành trình nghịch tập, vượt mọi chông gai, thăng cấp không ngừng.
Chuyện này thì có liên quan gì đến cái hôn sự giải xui phiền phức này?
Đỗ Như Lâm tiếp tục nói: "Người để xung hỉ chính là một thiếu gia khác của nhà họ Tô, không giống thiếu gia Hầu phủ kia, người này là con ruột của họ Tô, cùng tuổi với thiếu gia Hầu phủ. Chỉ là thiếu gia Hầu phủ ở chuồng lợn, còn người này thì sống trong nhà. Thiếu gia Hầu phủ phải ra đồng làm việc nặng nhọc, còn cậu ta thì ở nhà làm việc nhẹ như may vá. Người này lớn lên cũng rất đẹp. Ban đầu, Tô Đông vốn là người hiền lành, khéo léo, lại giỏi thêu thùa, nấu ăn, nên được rất nhiều người dạm hỏi. Nhưng từ khi Hầu phủ tuyên bố không trả thù coi như trả ơn thì danh tiếng nhà họ Tô bị hủy hoại, chẳng ai đến hỏi cưới nữa, cứ thế mà để lỡ tuổi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)