Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đợi đến khi tất cả hạ nhân rời khỏi, Khúc Vân Sơ bưng bát thuốc cẩn thận kiểm tra một lượt, không phát hiện điều gì khác thường mới yên tâm mang vào nội thất.
Bên trong phòng khá tối, mọi ngóc ngách đều được phủ rèm dày che kín, chỉ có một ngọn đèn trong lồng đèn nhỏ ở đầu giường toát ra chút ánh sáng yếu ớt.
Lục Văn Khiêm đang ngồi quay lưng về phía nàng, tựa hồ bận rộn với thứ gì đó. Dáng vẻ vô cùng chuyên chú, đến mức nàng bước đến gần mà hắn cũng không hay biết.
“Uống thuốc đi nào?” Khúc Vân Sơ cất giọng nhàn nhạt, nhẹ nhàng gọi hắn.
Đợi một lúc lâu, nàng chỉ nhận lại ba chữ lạnh lùng:
“Ngươi uống trước.”
Khúc Vân Sơ khẽ nhíu mày, trong lòng thầm mắng: Bản cô nương có bệnh đâu mà uống thuốc!
Thấy hắn đã xoay chiếc xe lăn lại, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm, nàng cười nhạt, bưng bát thuốc lên, cố ý uống một ngụm lớn trước mặt hắn.
Lục Văn Khiêm lúc này mới hài lòng nhận lấy bát thuốc, cầm trong tay chần chừ một lúc rồi lấy khăn lau kỹ viền bát mới chịu uống.
Khúc Vân Sơ nhìn hắn mà không khỏi thấy chán ghét, ánh mắt không giấu được vẻ chế nhạo.
“Chứng đa nghi của Lục nhị gia cần phải trị rồi.”
Thuốc vốn do viện Tam Nương nấu, vậy mà ngay cả người thân cận như muội muội ruột hắn cũng không dám tin tưởng, huống chi là nàng.
Chẳng lẽ khoảng cách gần như vậy mà nàng còn có thể hạ độc hắn được sao?
Lục Văn Khiêm không buồn đáp lại lời nàng, chỉ khẽ nhếch môi, tỏ vẻ chẳng quan tâm.
Hắn lặng lẽ xoay người, đẩy xe lăn đến gần bàn làm việc, rồi đưa mắt quan sát đống vải vóc treo trên giá. Trông hắn như đang cân nhắc điều gì đó.
Khúc Vân Sơ tò mò liếc nhìn chiếc bàn lớn, thấy trên đó đặt vài tờ giấy tuyên thành chồng lên nhau. Trên giấy là những mẫu thiết kế vải tinh xảo.
Quay đầu nhìn về phía mấy mảnh vải lụa lộng lẫy, nàng nhận ra chúng hoàn toàn giống với mẫu trên giấy. Nàng lập tức hiểu ra, thì ra hắn đang thiết kế vải vóc.
Tuy nhiên, kiểu dáng và màu sắc của chúng không giống đồ dành cho người thường, mà lại rất giống phục trang trong cung.
Nghe nói đồ dùng trong cung đa phần đều do nhà họ Lục cung ứng, nhưng nàng không ngờ rằng chính Lục gia chủ danh chấn thiên hạ lại đích thân thiết kế vải vóc cho hoàng cung.
Khúc Vân Sơ chậm rãi bước tới, khẽ chạm tay vào mảnh lụa rực rỡ. Nàng không khỏi thầm khen ngợi:
“Những tấm vải này thật sự rất đẹp.”
Nào ngờ lời nàng vừa dứt, Lục Văn Khiêm liền cầm kéo, không chút do dự mà cắt vụn mảnh vải nàng vừa chạm vào.
“Còn đẹp không?” Hắn hỏi, ánh mắt đầy vẻ khinh thường.
Khúc Vân Sơ ngẩn người, sau đó khẽ cười lạnh, ngữ khí khiêu khích:
“Dĩ nhiên, tất cả đều rất đẹp.”
Gương mặt Lục Văn Khiêm thoáng hiện nét giận dữ, hắn im lặng, tiếp tục cầm kéo cắt nát hết những mảnh vải còn lại.
Làm xong, hắn quay đầu nhìn thẳng vào nàng, đôi mắt sắc lạnh đầy thách thức.
Khúc Vân Sơ lúc này cũng đã hiểu rõ, con người này giữ nàng ở lại phủ chẳng qua chỉ để trút giận, phát tiết sự bất mãn trong lòng, báo thù cho những gì nguyên chủ trước đây đã làm với hắn.
Nếu đã như vậy, thì cứ để đôi bên cùng tổn thương đi.
Nàng cong môi cười, ánh mắt ánh lên vẻ tà khí, rồi chỉ vào bộ y phục hắn đang mặc, trả lời bằng giọng khiêu khích:
“Ta thấy, bộ y phục ngài đang mặc đây, cũng rất đẹp.”
Lục Văn Khiêm nghe vậy, đôi mày nhíu chặt, sắc mặt trở nên u ám hơn bao giờ hết.
Tuy nhiên, thay vì nổi giận, hắn chậm rãi đưa tay lên tháo áo khoác ngoài, ánh mắt vẫn dán chặt vào nàng, từng động tác đều mang theo khí thế áp bức.
Khúc Vân Sơ không chút nao núng, khoanh tay trước ngực, ánh mắt tràn đầy ý cười, như đang thách thức hắn.
Thế nhưng, nàng không ngờ được, Lục Văn Khiêm không chỉ tháo áo khoác, mà còn ném cả áo xuống đất, rồi cầm kéo cắt nát bộ y phục của chính mình.
“Giờ thì sao? Còn đẹp nữa không?” Hắn lạnh lùng lên tiếng, ngữ khí tràn đầy châm chọc.
Khúc Vân Sơ thoáng ngạc nhiên, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại. Nàng bật cười thành tiếng, ánh mắt đầy ý trêu đùa:
“Lục nhị gia quả thật biết cách tiêu khiển, nhưng tiếc rằng bản thân chẳng cảm thấy thú vị.”
Nhìn hắn không chút do dự tự tay phá hủy, nàng bỗng dưng nhận ra, con người này vốn dĩ đã bị sự hận thù ăn mòn đến mức mất lý trí.
“Ta thấy bộ y phục này của Lục nhị gia lại càng đẹp hơn, làm tôn lên nước da trắng nõn, dung mạo như ngọc, kiều diễm động lòng người, thực sự rất tuyệt.”
Lục Văn Khiêm nghe lời này mà cảm thấy chẳng giống lời tốt đẹp gì, tức giận cầm lấy kéo định xuống tay.
Nhưng trong khoảnh khắc lại cảm thấy không đúng, hắn giận dữ chỉ thẳng vào nàng, lạnh lùng quát:
“Ngươi... ra ngoài.”
Ta cũng chẳng muốn ở lại.
Chỉ cần thêm vài canh giờ nữa trời sẽ tối, nàng muốn xem vị Lục nhị gia kiêu ngạo này sẽ ứng phó thế nào với những thứ không sạch sẽ.
Nghĩ đến đây, Khúc Vân Sơ ung dung chắp tay sau lưng, cúi người, nở một nụ cười tà mị về phía hắn:
“Ta đây vốn dĩ rất biết điều, Lục nhị gia đã muốn ta ra ngoài, ta tự nhiên không ở lại làm phiền. Nhưng nói trước, nếu sau này muốn mời ta vào lại, chỉ e không dễ dàng đâu.”
Lục Văn Khiêm trừng mắt nhìn nàng, nghiến răng chỉ tay ra phía cửa.
Ánh mắt Khúc Vân Sơ lóe lên chút tinh quái, sau đó xoay người, bước thẳng ra ngoài.
Ra đến cửa, nàng còn cố ý quay đầu lại, tốt bụng thổi tắt hai ngọn đèn, rồi đóng chặt cửa phòng.
Nhớ lại ánh mắt sợ hãi của Xuân Hoa và Thu Ý khi bỏ chạy, nàng đương nhiên hiểu rõ bọn họ đã nhận ra nàng không còn là thiếu phu nhân trước kia.
Nếu bọn họ biết nàng đang ở Phượng Nhã Các, chắc chắn không dám lộ mặt công khai đến đây. Vì vậy, nàng vẽ một lá bùa ẩn khí, hòa vào nước trà mà uống, để hoàn toàn che giấu khí tức hồn phách của mình.
Cả buổi chiều, Khúc Vân Sơ ở lại thư phòng trong ngoại viện, tập trung vẽ các loại bùa chú. Khả Nhan đứng bên cạnh, không khỏi cảm thấy tiểu thư của mình sau một đêm đã thay đổi rất nhiều.
“Tiểu thư, người vẽ nhiều bùa chú thế này để làm gì?”
Khả Nhan cau mày, hoàn toàn không hiểu. Có cái thì nghiêng về đông, có cái lại đổ về tây. Nhìn như những đường nét bình thường, nhưng dường như tỏa ra ánh sáng vàng mờ mờ kỳ lạ.
“Thiên cơ bất khả lộ.”
Nhìn nàng vẻ mặt ngây thơ, Khúc Vân Sơ cầm hai lá bùa đưa cho Khả Nhan, dặn dò:
“Tối qua để ngươi chịu thiệt thòi, đêm nay hãy về phòng nghỉ sớm. Hai lá bùa này, một để dưới gối, một mang bên mình, tối nay bất kể nghe thấy gì cũng không được ra ngoài.”
“Vâng.”
Khả Nhan bĩu môi nhận lấy lá bùa, cũng không rõ tiểu thư lại bày trò gì.
Trong lòng chỉ nghĩ rằng, chỉ cần tiểu thư không đến dây dưa với Diên Triêu thiếu gia nữa, đó đã là điều tốt nhất.
“Tiểu thư, người nói xem, có cần qua hầu hạ cô gia không?”
Tuy không ưa hắn, nhưng đã dọn đến Phượng Nhã Các, nàng vẫn mong tiểu thư sớm ngày viên phòng với cô gia.
“Ngươi nhớ cô gia đến vậy sao?”
Nghĩ đến tên kia, Khúc Vân Sơ liền nổi giận:
“Hay là để ta qua nói với hắn, từ nay để ngươi ở bên hầu hạ hắn luôn nhé?”
Khả Nhan sợ hãi, vội vàng lắc đầu, cúi người chạy mất.
Nhìn bóng dáng nha đầu nhỏ khép cửa cẩn thận, Khúc Vân Sơ mới quay lại tập trung vẽ bùa chú.
Phải tranh thủ vẽ thêm vài lá trước khi rời khỏi đây, tránh sau này gặp chuyện mà không đủ dùng.
Hai bóng người bỗng xuất hiện trên nóc Phượng Nhã Các, liếc nhìn nhau, rồi nhắm thẳng về phía khung cửa sổ nhỏ nơi ánh nến yếu ớt tỏa ra.
Gió mạnh ập đến, ngọn đèn chợt tắt.
“A!”
Khúc Vân Sơ đang dựa trên bàn chợp mắt, trong giấc mơ dường như nghe thấy tiếng hét của một nữ nhân.
Nàng giật mình tỉnh dậy, đôi mắt sáng quắc quan sát xung quanh trong bóng tối, lập tức ngửi thấy mùi nguy hiểm.
“Anh hùng cứu mỹ nhân đây mà.”
Nghĩ đến gương mặt kiêu ngạo kia lát nữa sẽ e lệ nép vào ngực nàng kêu cứu, nàng không khỏi mừng thầm trong lòng.
Đã đến lúc bổn tiên cô ra tay rồi.
Lấy lý do hợp tình hợp lý như vậy, ép hắn viết giấy hòa ly, nàng sẽ có thể rời khỏi nơi quỷ quái này.
Quyết định xong, nàng vội thắp đèn, chạy một mạch đến nội thất.
Vừa đẩy cửa bước vào, nàng đã thấy trong căn phòng tối om, chính giữa bỗng nhiên ánh lên một luồng kim quang, hoàn toàn bao phủ lấy Lục Văn Khiêm.
“Chà, chuyện này cũng được à.”
Khúc Vân Sơ không khỏi thốt lên trong lòng.
Quay đầu nhìn về góc phòng, nàng thấy Xuân Hoa và Thu Ý trong hình dạng hồn phách, đôi mắt giận dữ, bên trong ẩn chứa sự sợ hãi.
“Lục phu nhân, ngươi thật vô liêm sỉ!”
Lục Văn Khiêm không nhìn thấy hai hồn phách trong góc, chỉ nghĩ rằng gió đêm đã làm tắt đèn.
Hắn không gọi nàng đến, thế mà nàng lại tự dày mặt chạy vào.
Hừ, nữ nhân, cũng chỉ đến thế.
“Còn không mau thắp đèn lên!”
Ánh mắt Lục Văn Khiêm lóe lên chút đắc ý, giọng nói trầm thấp ra lệnh.
Khúc Vân Sơ lại bình thản, im lặng nhìn chằm chằm hai hồn phách đang lặng lẽ tiến sát về phía hắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






