"Tư Vi, cô không có xương à? Ăn bữa cơm cũng phải đu bám trên người con trai tôi sao? Cô không biết xấu hổ nhưng tôi vẫn cần thể diện đấy."
Thời buổi này nắm tay thôi cũng bị người ta tố cáo tội lưu manh, Vương Mỹ Quyên xuống lầu nhìn thấy hai người này dính chặt lấy nhau thì trong lòng vô cùng tức giận.
Hơn nữa bà vốn dĩ đã ghét Tư Vi!
Vương Mỹ Quyên vội vàng quay đầu sang nhìn đứa con trai cả xuất sắc của mình. Kết quả vừa liếc mắt lại nhìn thấy cô con dâu cả bên cạnh con trai cả.
Ôi chao, bà đã tạo nghiệp chướng gì thế này, con trai út cưới một đứa lắm chuyện, con trai cả xuất sắc cũng bị con lợn nhà quê cuỗm mất.
Vương Mỹ Quyên đau nhức cả đầu, bà vội vã ăn xong bữa sáng rồi liền bảo thím Vương lấy quà cáp đã chuẩn bị sẵn ra, giục hai đứa con trai dẫn vợ về lại mặt nhà gái.
Lại mặt ngày thứ ba, quy củ không thể bỏ qua.
Tư Âm cũng định về một chuyến, nhưng cô không định về nhà họ Tư ở hẻm Cuối Phố, mà là nhà họ Tư ở ngôi làng nhỏ trên núi. Kiếp trước sau khi được đón về, để lấy lòng Tư Đại Niên và Lâm Thục Hoa, cô đã chủ động cắt đứt liên lạc với bố mẹ nuôi.
Mẹ nuôi tìm đến tận cửa, cô cũng từ chối không gặp.
Rất lâu sau này, Tư Âm mới biết, lần duy nhất mẹ nuôi tìm đến là vì bố nuôi muốn gặp cô lần cuối trước khi qua đời. Thế nhưng cô lại tưởng mẹ nuôi đến để xin xỏ vay mượn, nên đã lạnh lùng từ chối gặp mặt, để bố nuôi phải ôm nuối tiếc nhắm mắt xuôi tay.
Lúc đó cô dồn hết tâm trí vào Lục Thời Thâm, lấy lòng từng người liên quan đến hắn. Cô sợ hắn chê bai mình xuất thân từ nông thôn, sợ hắn chê mình có một cặp bố mẹ nông thôn, nên cô chưa từng chủ động nhắc đến bố mẹ nuôi cũng chẳng bao giờ quan tâm đến họ.
Cô không biết vì bố nuôi bệnh nặng nên đã tiêu sạch tiền tiết kiệm trong nhà.
Cô không biết anh cả vì trả nợ, đi mỏ than đào than, cuối cùng hầm mỏ sập, anh cả trở thành người tàn phế. Chị dâu không chấp nhận được cho nên vứt lại một trai một gái, bỏ trốn ngay trong đêm.
Trụ cột duy nhất trong nhà sụp đổ, cậu em trai mười bảy tuổi phải bỏ học đi làm thuê, gánh vác trọng trách gia đình, nhưng lại kết giao nhầm bạn xấu, bị rủ rê đến mức nghiện ma túy.
Về sau cậu vì tội cướp giật mà bị bắt, phải ngồi tù, cuối cùng cũng chết ở trong tù.
Để lại người mẹ nuôi già yếu, người anh cả tàn phế cùng hai đứa trẻ sống qua ngày một cách khó khăn. Có lẽ vì lần đầu tiên tìm đến tận nơi bị từ chối, mẹ nuôi đã nguội lạnh tâm can, không bao giờ đến tìm cô nữa.
Còn cô thì hoàn toàn không hay biết gì về hoàn cảnh khó khăn của gia đình mẹ nuôi, cuối cùng trở thành đứa con gái bất hiếu.
Cho đến rất nhiều năm sau, cô vì làm lụng vất vả quá độ mà mắc bệnh nan y, sinh mệnh bước vào giai đoạn đếm ngược. Lúc nhìn lại cả cuộc đời mình, cô mới phát hiện sự ấm áp duy nhất cô từng cảm nhận được lại đến từ gia đình bố mẹ nuôi.
Lúc này, cô mới nhớ đến việc quay về ngôi làng nhỏ trên núi, nhưng mọi chuyện đã sớm cảnh còn người mất.
Trong nhà chỉ còn lại mẹ nuôi.
Trong căn nhà đất tồi tàn, mẹ nuôi nằm trơ trọi trên giường, thân hình gầy gò như cành củi khô, trên gương mặt già nua phủ đầy nếp nhăn. Mẹ nuôi đã bệnh nặng hết thuốc chữa, thần trí không còn tỉnh táo, nhưng miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm tên cô: "Âm Âm, Âm Âm..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
