Tống Ngôn Tranh bừng tỉnh khỏi cơn mê loạn, nhìn nữ tử đang cúi gằm mặt, y phục xộc xệch trước mặt mình, hai chân hắn ta mềm nhũn, đứng không vững.
Hắn ta nhớ rõ ràng mình đã trốn rất kỹ sau hòn giả sơn, chỉ đợi Cố Minh Lưu rơi xuống nước sẽ lập tức nhảy xuống diễn màn anh hùng cứu mỹ nhân.
Tại sao sự việc lại biến thành bộ dạng thê thảm như bây giờ?
"Cố tiểu thư, ta... ta cũng không biết tại sao lại..." Đầu óc Tống Ngôn Tranh xoay chuyển nhanh chóng, cố tìm cách vớt vát: "Nhưng ta đảm bảo với nàng, ta nhất định sẽ chịu trách nhiệm, cưới nàng về Đông cung một cách vẻ vang."
Nghe Tống Ngôn Tranh nói, Tống Dụ đứng bên cạnh không nhịn được bật cười khẩy.
"Đại Hoàng tôn tại sao vô cớ bôi nhọ thanh danh của ta?"
Giọng nói lạnh lùng của Cố Minh Lưu vang lên từ phía sau, Tống Ngôn Tranh trong nháy mắt như bị sét đánh ngang tai.
Cùng lúc đó, nữ tử trước mặt Tống Ngôn Tranh cũng từ từ ngẩng đầu lên. Mới trải qua chuyện mây mưa, bộ dạng nàng ta trông đáng thương vô cùng, nước mắt lưng tròng: "Điện hạ, nô tỳ là Mai Hương đây ạ."
"Sao lại là ngươi!"
Tống Ngôn Tranh hoảng loạn tột độ, gần như lập tức đẩy mạnh Mai Hương ra. Mai Hương ngã sóng soài xuống đất, ngước mắt lên bắt gặp ánh nhìn đầy sát ý của Tống Ngôn Tranh.
"Là điện hạ người... kéo nô tỳ vào, cưỡng ép nô tỳ..." Mai Hương lắp bắp, giọng run rẩy: "Điện hạ, người không thể vứt bỏ nô tỳ."
"Là tiện tỳ ngươi tính kế ta, đúng không?"
Tống Ngôn Tranh điên tiết nắm lấy cổ tay Mai Hương bóp mạnh. Cơn đau dữ dội truyền đến khiến Mai Hương lập tức kêu lên đau đớn.
"Ngôn Tranh, ngươi làm vậy có hơi quá đáng rồi đấy." Tống Dụ tặc lưỡi than thở, vẻ mặt đầy vẻ chê trách: "Dù sao cung nữ này cũng đã là người của ngươi rồi, sao ngay cả chút phong độ nam nhi cũng không có vậy?"
Chỉ dựa vào việc Đại Hoàng tôn khi chưa nhìn thấy dung mạo thật sự của nữ tử kia đã vội vàng gọi là "Cố tiểu thư"... chuyện hôm nay tuyệt đối không đơn giản.
Chỉ sợ là Đông cung đã động tâm tư đen tối với Cố gia từ trước.
Các phu nhân nghĩ thông suốt mấu chốt trong đó, ai nấy đều rùng mình ớn lạnh, thầm cảm thấy may mắn vì không phải là gia tộc mình bị nhắm tới.
...
Một khắc sau, bóng dáng uy nghiêm của Nguyên Hựu Đế chậm rãi xuất hiện.
Kế hậu nhìn kỹ, người tới không chỉ có Nguyên Hựu Đế và Thái tử mà còn có cả Sở Vương và Tề Vương, ngay cả Sở Vương phi và Tề Vương phi cũng đều có mặt đông đủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)