Long Tường kêu to: “Huynh thật sự hy vọng bọn họ chết?”
Long Huyền nghiêm nghị nói: “Câm miệng! Cữu cữu cái gì? Chúng ta không có loại cữu cữu tội đáng chết vạn lần này! ”
“Ngài thật đúng là vô tình.” Sau lưng truyền đến tiếng thở dài của La Duy.
Long Huyền mạnh mẽ xoay người, lại nhìn thấy vẻ mặt phiền muộn bi thương của La Duy, Long Huyền sửng sốt, người này từ khi nào biết bi thương? Vô tình? Kẻ giết người không thấy máu có tâm sự gì cơ chứ?
La Duy khẽ khom người: “Thần không tiễn.”
Màn đêm dần dần dày đặc, từng mảng lớn mây đen che kín bầu trời.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)