La Duy đem ý định của mình nói cho Hồng thúc nghe, Hồng thúc lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu một cái.
Diệp Tú ở một bên quan sát thần sắc Hồng thúc, nàng là do Hồng thúc một tay nuôi lớn. Lần này La Duy viết thư hẹn nàng gặp mặt, Hồng thúc sợ nàng bị hại, mới cố ý theo tới. Hiện tại xem ra Hồng thúc theo tới là đúng rồi, nếu như Hồng thúc tán thành chủ ý của La Duy, như vậy nàng sẽ không chút do dự nghe theo. Diệp Tú cũng không ý thức được, nàng giờ phút này khát vọng Hồng thúc có thể tán thành chủ ý của La Duy đến cỡ nào.
“La nguyên soái nếu như cưới Tú nhi…” Hồng thúc chăm chú nghe La Duy nói xong, lại nói với La Duy: “Đối với La gia không hề có lợi, Tam công tử sao lại lo chuyện này?”
La Duy cười: “La gia ta phú quý đã cực, ta nghĩ hoàng đế bệ hạ cũng không hy vọng chúng ta lại kết thân với nhà phú quý nào đó.”
Hồng thúc nhìn La Duy một hồi lâu, phú quý đã cực, nếu không ngừng lại, nhất định thịnh cực mà suy, không ngờ một thiếu niên nho nhỏ có thể hiểu được đạo lý này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

