Tướng công mất tích, chỉ cầu tướng công vô sự, giúp nữ tử tha hương này một chút, La Duy thật sự không nghĩ đến, có một ngày Long Huyền cũng sẽ hành xử vụng về đến vậy. Danh Kiếm sơn trang ở Thanh Châu, nữ nhân này lại tên Vương Trữ thị, vì một Trữ Phi, người này lại phí một phen cân não. Xem ra chuyện La Tắc bắt Trữ Phi đi, Long Huyền đã biết hết.
“Vâng.” Vương Trữ thị nghe La Duy hỏi, ngẩng đầu nhìn La Duy, lại bị nụ cười trên mặt La Duy làm cho hoảng sợ.
“Thanh Châu là một nơi rất đẹp.” La Duy nói: “Vương thị các ngươi ở nơi đó sống bằng nghề gì?”
Cố thượng thư ho khan một tiếng.
Vương Trữ thị lúc này mới hồi phục tinh thần, nói: “Dân nữ ngày thường cùng tướng công làm ruộng mà sống.”
“Là nơi nào Thanh Châu?” La Duy hỏi.
“Ngư Dương, Thanh Châu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)